<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005</id><updated>2011-04-22T11:40:19.874+10:00</updated><title type='text'>Tieng Noi Luong Tam</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>17</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116420646435048125</id><published>2006-11-23T01:36:00.000+11:00</published><updated>2006-11-23T01:41:22.216+11:00</updated><title type='text'>Hãy Đừng Để Lịch Sử Lặp Lại Một Lần Nữa - Trọng Tín (Tokyo)</title><content type='html'>Sau hội nghị APEC và sự kiện Việt Nam được gia nhập WTO, nhiều tư tưởng, nhiều nhận định đã được đưa lên các phương tiện thông tin đại chúng để bày tỏ quan điểm. Lạc quan có, băn khoăn có, lo lắng có và chán nản cũng có. Đa số các phân tích và nhận định tình hình đều cho rằng tổng thống George W. Bush đã bị chính quyền Việt Gian Cộng Sản Hà nội lừa bịp, hoặc nếu không thì những hành động và thái độ đối xử của chính quyền Bush với Việt Gian Cộng Sản (VGCS) có thể xem là ông Bush đang thả mồi câu Việt Gian Cộng Sản vào cái bẫy &lt;STRONG&gt;“thị trường tự do”&lt;/STRONG&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nhớ rằng, trước khi lên đường sang Việt Nam ông Bush đã tỏ ra thất vọng vì Việt Nam không được thông qua PNTR (Permanent Normal Trading Relations) và để có một món quà cho Hà nội ông ta đã cho rút tên chính quyền VGCS ra khỏi danh sách CPC (countries of particular concerns). Đa số các ý kiến cho rằng ông Bush đã bị VGCS lừa ngoạn mục và một số ý kiến khác cho rằng ông Bush đang muốn ve vãn VGCS để đưa đám lãnh đạo &lt;STRONG&gt;“lớp 3 trường làng”&lt;/STRONG&gt; này vào tròng bởi sân chơi WTO sẽ thực sự là sức ép để đám VGCS sẽ buộc phải tự thay đổi chính họ và Việt Nam qua đó sẽ có một thể chế dân chủ qua phương pháp cải tạo kinh tế sẽ dẫn đến thay đổi về chính trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ý kiến lạc quan (đa số là từ nhóm thân cộng) đã cho rằng WTO và luồng gió mới về đầu tư của các nhà tư bản Hoa Kỳ sẽ cải thiện tình hình kinh tế của chính quyền VGCS và giúp những tên lãnh chúa &lt;STRONG&gt;“lớp 3 trường làng”&lt;/STRONG&gt; này có thêm thời gian tồn tại nữa. Những ý kiến bi quan và chán nản thì lại thuộc về những người đang đấu tranh dân chủ hoặc ít ra cũng là những người đang ủng hộ cho Việt Nam được có một nền tự do dân chủ.. Có thể thấy cả 2 quan điểm này đều có một điểm trung đó là người Mỹ đang giúp Việt Nam hoặc nếu không cũng là bắt đầu quan tâm và chú trọng đến Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để lý giải những hành vi của ông Bush và nội các Hoa Kỳ hiện tại, nhiều người đã cho rằng chính quyền Bush vì lo sợ sự bành trướng và lớn mạnh của Trung Cộng nên đã dùng Việt Nam để làm lá chắn để chặn lại những ý đồ ngông cuồng rồ rại của đám lãnh đạo Trung Cộng. Nếu phân tích một cách khách quan và nhìn vào bàn cờ thế giới thi có thể thấy thực sự thì không chỉ đơn giản như vậy. Hãy nhìn vào suốt chiều dài lịch sử và tình hình thực tế ở Việt Nam thì sẽ thấy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;strong&gt;Việt Nam thật sự là một quốc gia có tiềm năng trong lịch sử?&lt;/strong&gt; Không trong lịch sử Việt Nam chưa bao giờ được xem là một nước lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;strong&gt;Hiện tại Việt Nam có những lợi thế tiềm năng gì cho sự phát triển?&lt;/strong&gt; Yếu, nếu không muốn nói là rất yếu. Lao động ở trình độ thấp, tài nguyên khoáng sản không nhiều, tiềm năng thị trường vừa phải, có lẽ mỗi một điều là lợi thế duy nhất của Việt Nam hiện nay là &lt;STRONG&gt;“giá nhân công rẻ”&lt;/STRONG&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;strong&gt;Sức mạnh quân sự của Việt Nam hiện nay có đủ cầm cự được Trung Cộng?&lt;/strong&gt; Nếu phải nói một từ gì để điễn tả được khả năng của quân đội CS (cộng sản) thì chỉ có thể nói được bằng một từ đó là &lt;STRONG&gt;“thảm hại”&lt;/STRONG&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vậy Việt Nam sẽ là đối tác chiến lược (hoặc là quan trọng) của Hoa Kỳ được chăng?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lịch sử Việt Nam đã có những trang sử thật hết sức đau buồn rằng thay vì dân tộc Việt Nam có thể tự định đoạt số phận của mình thì người Việt Nam lại lao vào bắn giết để các nước lớn dùng kết quả đó làm thứ để trao đổi nhũng vấn đề lớn của họ. Có thể ví Việt Nam lúc ấy cũng không khác gì một cô gái được bày trong lồng kính vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao số phận của một dân tộc anh hùng lại chớ trêu như vậy? Là bởi vì những kẻ như Hồ Chí Minh đã cam tâm bán cả dân tộc cho ngoại bang trong khi chính quyền Sài Gòn cũng không hoàn toàn tự lực được để chống lại được Việt Cộng và cũng phải phụ thuộc vào người Mỹ. Vì vậy, có cái gì vay mà không phải trả? có cái gì được mà không phải mất? không tự chủ được thì đương nhiên sẽ mất độc lập. Số phận của dân tộc Việt Nam sở dĩ như ngày nay cũng chính là bởi người Việt đã không có ý thức tự cường dân tộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tại sao chính quyền Hoa Kỳ của ông Bush lại chú ý đến Việt Nam và tìm cách ve vãn đám VGCS?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhìn bối cảnh chính trị thế giới có thể thấy Trung Cộng sau khi là tác nhân làm sụp đổ hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu thì đã dần lớn mạnh và hiện nay đã không hề che dấu ý đồ phân chia lại quyền lực thế giới với Hoa Kỳ. Vì vậy, đương nhiên Hoa Kỳ phải lo ngại về ý đồ ngông cuồng này. Muốn hãm Trung Cộng không thể &lt;STRONG&gt;“nhốt vào cũi”&lt;/STRONG&gt; con &lt;STRONG&gt;“bò điên”&lt;/STRONG&gt; này được mà chỉ có thể đưa ra một con &lt;STRONG&gt;“cọp”&lt;/STRONG&gt; để làm cho nó sợ. Việt Nam là con ”&lt;/STRONG&gt;cọp”&lt;/STRONG&gt; đó ư? Không, trăm lần không, ngàn lần không và người Mỹ chắc chắn là không ngu gì mà đi huấn luyện con &lt;STRONG&gt;“dê”&lt;/STRONG&gt; để trở thành con &lt;STRONG&gt;“cọp”&lt;/STRONG&gt; cả. Con cọp duy nhất ở Châu Á này để có thể làm cho con &lt;STRONG&gt;“bò điên”&lt;/STRONG&gt; Trung Cộng phải lo sợ đó là ... Nhật Bản. Lịch sử đã nhìn thấy quân đội Nhật thế nào? Và cũng có thể nhìn thấy Nhật là một nước ở vị trí nào trên thế giới. Tuy nhiên, con &lt;STRONG&gt;“cọp”&lt;/STRONG&gt; này cần phải thả ra khỏi chuồng và phải có một thời gian mài lại &lt;STRONG&gt;“nanh vuốt”&lt;/STRONG&gt;. Trong khoảng thời gian đó không nhẽ để cho con &lt;STRONG&gt;“bò điên”&lt;/STRONG&gt; lao đi phá phách? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Để mở chuồng cọp người Mỹ đã tạo ra vụ thử bom nguyên tử rồi tên lửa tâm trung của Bắc Hàn. Một nước bị đe dọa về an ninh đương nhiên phải tự bảo vệ mình đó là quyền tự vệ chính đáng và thế là con &lt;STRONG&gt;“cọp”&lt;/STRONG&gt; đã xổng chuồng... Phần còn lại của người Mỹ phải làm nôt đó là mua thời gian cho con &lt;STRONG&gt;“cọp”&lt;/STRONG&gt; có thời gian giũa nanh vuốt và thế là con &lt;STRONG&gt;“dê tế thần”&lt;/STRONG&gt; thích hợp nhất là ..... Việt Nam. Trung Cộng đã chuẩn bị tiến vào Bắc Việt với cái gọi là &lt;STRONG&gt;“2 hành lang, một vành đai kinh tế”&lt;/STRONG&gt; trong khi người Mỹ lại một lần nữa muốn dựng lại vở kịch &lt;STRONG&gt;“hòn ngọc Viễn Đông”&lt;/STRONG&gt;. Liệu sau khoảng thời gian người Nhật đã chuẩn bị xong lực lượng, Trung Cộng rụt vòi lại thì người Mỹ lại rút chân ra khỏi Việt Nam khi sứ mạng của họ đã chấm dứt, và Việt Nam một lần nữa lại rơi vào vòng xoáy nô dịch của Trung Cộng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Giải pháp nào cho Việt Nam?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất kỳ nhà chính trị nào cũng phải hành động dựa trên lý trí và biết hy sinh tình cảm, ông Bush nếu có yêu quý người dân Việt Nam và có ghét cay ghét đắng chế độ Cộng Sản thì cũng không thể nhắm mắt mà ủng hộ các nhà dân chủ yếu đuối được. Không cần phải là một người có nhãn quan chính trị cũng thấy được rằng VGCS quá mạnh so với các nhà đấu tranh dân chủ. Vì vậy, con &lt;STRONG&gt;“dê tế thần”&lt;/STRONG&gt; phải là DCSVN (Đảng Cộng Sản Việt Nam) chứ không thể là các nhà đấu tranh dân chủ.. Hoa Kỳ không làm mọi việc để chống cộng sản mà Hoa Kỳ làm mọi việc để vị trí &lt;STRONG&gt;“ông chủ thế giới”&lt;/STRONG&gt; của mình không bị đe dọa. Vì vậy, những ai có tấm lòng đấu tranh cho dân tộc phải ý thức được rằng sự trông chờ can thiệp của Quốc tế để Việt Nam có dân chủ là &lt;STRONG&gt;“phương trình không bao giờ có nghiệm”&lt;/STRONG&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện nay, với phương pháp đấu tranh &lt;STRONG&gt;“ôn hòa bất bạo động”&lt;/STRONG&gt; những người đấu tranh dân chủ trong nước đang đi theo con đường truyền tiếng nói bất đồng chính kiến ra thế giới để hy vọng các tổ chức lương tri lên tiếng ủng hộ, và qua đó lên án rồi gây sức ép để Việt Nam có một thể chế dân chủ. Thử hỏi rằng nếu Hồ Chí Minh không bán dân tộc Việt Nam cho Nga Cộng thì Việt Nam có vũ khí để chiến đấu với người Pháp không? Nếu chiến tranh ở Việt Nam không phải làm cho Trung Cộng có thể chồm hỗm ở Liên Hợp Quốc thì Trung Cộng có đưa quân sang giúp trân Điện Biên Phủ không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có ai hiểu mình bằng chính mình, không có ai yêu mình bằng chính mình và cũng không có ai làm cho mình sung sướng được ngoài chính mình. Người Việt Nam phải ý thức một cách hết sức nghiêm túc về tính tự cường của dân tộc và trong mỗi cá nhân. Cụ Phan Bội Châu đã phải thốt lên cay đắng &lt;STRONG&gt;“Vọng ngoại, tắc tử”&lt;/STRONG&gt;. Các nhà đấu tranh cho dân chủ và những người dân nước Việt hãy thức tỉnh, đừng có ảo vọng vào những tương lai bấp bênh nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vận mệnh đất nước Việt Nam đang trong một thời kỳ hết sức nguy kịch, tuy nhiên cũng là hết sức thuận lợi. Người Mỹ sẽ đầu tư vào Việt Nam để Việt Nam sẽ có sức cầm cự với Trung Cộng nếu như chúng ta biết biến cơ hội này để nhanh chóng và ngấm ngầm siết chặt đội ngũ, kiện toàn tổ chức để lật đổ Đảng Cộng Sản Việt Gian và bắt tay vào xây dựng đất nước thì đó sẽ là một cơ hội bằng vàng cho Việt Nam. Ngược lại, chúng ta ỷ lại chờ đợi sự thương sót của cộng đồng Quốc Tế Việt Nam sẽ lại rơi vào tay Trung Cộng một lần nữa. Dừng tự lừa dối mình nữa, mỗi người hãy suy nghĩ là cố gằng làm một việc gì đó cho cuộc đấu tranh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trọng Tín - Kyoto&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116420646435048125?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116420646435048125/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116420646435048125&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116420646435048125'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116420646435048125'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/hy-ng-lch-s-lp-li-mt-ln-na-trng-tn.html' title='Hãy Đừng Để Lịch Sử Lặp Lại Một Lần Nữa - Trọng Tín (Tokyo)'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116418005754057605</id><published>2006-11-22T18:20:00.000+11:00</published><updated>2006-11-24T04:06:21.153+11:00</updated><title type='text'>Phương Pháp Nhận Dạng Đặc Công Nằm Vùng trong giới Truyền Thông Hải Ngoại.</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Long Điền 11/2006&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;img src="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2006/06/27/BuiTin150.jpg" /&gt; &lt;img src="http://www.ykien.net/images/trankhue.gif" /&gt;&lt;img src="http://www.doi-thoai.com/pictures/HoangMinhChinh_dimy.jpg" /&gt;&lt;img src="http://www.danchimviet.com/php/images/042006/nxn91105.jpg" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:85%;"&gt;&lt;strong&gt;(những hình là do admin WEB Edit không do tác gia gửi kèm )&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1)Mục Đích:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1)Nhằm giúp đở một số thanh niên trong và ngoài nước chưa hiểu rỏ thực chất gian manh của Cộng Sản trong quá trình đấu tranh Giải Thể Cộng Sản.Bọn chúng đôi khi đổi tên,tuyên bố dẹp bỏ Đảng CS,giả danh Quốc Gia, đội lốt yêu nước trong lịch sử hiện đại từ 1945 đến nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) &lt;strong&gt;Đôi khi núp dưới chiêu bài QG, tôn giáo ,ngụy tạo lý lịch ,luồn sâu, trèo cao với đủ loại vỏ bọc ,nhản hiệu&lt;/strong&gt; (kể cả nhản hiệu Mỷ CIA) để&lt;strong&gt; đánh lạc những ai chưa có kinh nghiệm đấu tranh với lủ ma đầu Công Sản &lt;/strong&gt;. Hiện tình đất nước tranh tối tranh sang,vàng thau lẩn lộn (do CS trà trộn) và gạo ,cám khó phân (do bọn cơ hội xôi thịt),người thật ,kẻ giả không biết đâu mà lường, đồng đội bao năm nay phản bội, ăn ten khiến bao cảnh dở khóc dở cười vì lở trao duyên lầm tướng cướp!Ngay trong hang ngủ QG vẫn còn có người cơ hội làm sao tránh được CS cài bọn nằm vùng để chờ dịp 1 lần nửa đâm sau lưng các chiến sỹ Dân Chủ ,Tự Do như chúng đã từng làm trong cuộc chiến tại Miền Nam 1954-1975.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) Một số tên được cài trong guồng máy truyền thông Tự Do Hải Ngoại bao gồm các tờ báo lá cải, radio bất lương, Paltalk ảo để nhằm đánh phá Cộng Đồng,các đoàn thể đấu tranh trong và ngoài nước.Làm cho những người có lòng vì Quốc Gia Dân Tộc phải ngao ngán quay lưng với phong trào đấu tranh đang rực sáng tại Quê Nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế bài viết nầy nhằm giúp các bạn trẻ luôn ưu tư cho tiền đồ Dân Tộc có 1 kiếng chiếu yêu trong tay để phân biệt chính tà,Quốc Cộng phân minh để không còn ngộ nhận phe ta đánh phe mình, hoặc nhìn ở đâu cũng thấy toàn là CS.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4) Để bảo vệ sự sống còn của chế độ,của quyền lợi kết xù tính bằng tỷ đô la do cướp đoạt bất chánh ,bọn CS tung nhiều nhóm cán bộ cốt cán, tận dụng phần tử QG chao đảo,cơ hội để đánh phá chúng ta.Gây chia rẻ nội bộ,làm lệch mục tiêu đấu tranh trên đà thắng lợi sang những việc thứ yếu,hoạc làm giảm nhẹ hoặc vô hiệu hoá các nổ lực của đồng bào trong nước đòi giải thể CS.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên &lt;strong&gt;khi áp dụng thì phải sang suốt,bao dung,rộng rải để tránh cảnh đồng đội thì xô ra, kẻ thù lại tung hô ! Đó là những điều mong mỏi của người viết&lt;/strong&gt;. Văn ôn ,vỏ luyện, tự nghĩ một mình sao bằng thảo luận với bạn bè cùng chí hướng.Tự đặt cho mình những câu hỏi phản biện rồi tự trả lời,hay nhờ bặn bè giải đáp,chọn câu nào, ý nào hay thì xài như một phương châm ,một công thức để làm sao giải trừ tận gốc Chủ Nghĩa CS và cái chế độ thối tha ấy cho Dân Tộc mình.Mỗi một thanh niên mà có trình độ nhận thức chính trị vững vàng đó là rường cột của Đất Nước sau nầy khi không còn bóng dáng CS phi nhân .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;II)Phương Pháp Nhận Dạng Cộng Sản Nằm Vùng :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cộng Sản Nằm vùng hay bọn trở cờ ,cơ hội tất nhiên phải trang bị cho mình những ngụy trang , áo giáp che chắn để khi xâm nhập vào các đoàn thể QG không bị phát hiện chứ không dám công khai như ở trong hang ổ của chúng.Chúng còn được huấn&lt;br /&gt;luyện, kèm cặp bằng những những tên chuyên nghiệp phá hoại và khủng bố . Đôi khi chúng được trang bị bằng các phương tiện tình báo hiện đại và tài chánh dồi dào bằng ngân sách quốc gia của tập đoàn CS trong nước.Thời gian gần đây cho thấy ngoài địa hạt truyền thông chúng còn đầu tư vào các lãnh vực kinh tài tại hải ngoại để nuôi dưởng mặt trận truyền thông.Nên nhớ là chính phủ Hoa Kỳ thường xuyên nhắc nhở là hảy thông báo tố cáo khi phát hiện nhửng hoạt động của Cộng Sản VN với FBI hoặc CIA trên đất Mỷ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên dù có ngụy trang cở nào,dù có huấn luyện bao lâu nhưng nhiều lúc, nhiền nơi chúng đã để lộ bộ mặt thật CS nếu chúng ta có &lt;strong&gt;“kính chiếu yêu”&lt;/strong&gt; để phát hiện chúng dể dàng.Vì những lý thuyết căn bản CS phi nhân đã xâm nhập trong tiềm thức nên đôi khi bị lộ nguyên hình qua những lời phát biểu ,bài viết mà chúng đã sử dụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1) Nhận dạng qua cá tính:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a)&lt;strong&gt;Chỉ nói 1 chiều ,không chấp nhận đối thoại thảo luận &lt;/strong&gt;: Vì trong chế độ CS chỉ có trên bảo dưới thi hành ,không được bàn ra tán vào mà chỉ nói theo chỉ đạo của Đảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b)&lt;strong&gt;Không có tấm lòng nhân ái ,chỉ có lý chứ không có tình &lt;/strong&gt;: trong giọng văn ,lời nói sặc mùi sắt máu. Trong đấu tranh chỉ biết có đạp đổ chứ không có đề nghị xây dựng, sửa chửa. &lt;strong&gt;Chỉ nghỉ đến quyền lợi của Đảng chứ không hề lý đến sự đau khổ của đồng bào khi phát động chiến tranh huynh đệ tương tàn&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c)&lt;strong&gt;Tôn thờ lảnh tụ ,xu nịnh thượng cấp&lt;/strong&gt;:từ CSQT Liên Xô, Trung Quốc cho đến các nước chư hầu như Bắc Hàn, Việt Nam thảy đều tuân hành mệnh lệnh tối thượng của CSQT .Trong nội bộ thuộc cấp phải tuân hành thượng cấp bằng kỷ luật thép ,ai đi chệch sẽ bị thanh trừng dù đó là hàng tướng lảnh. Sự xu nịnh thượng cấp rỏ nét nhất là Hồ đã từng nói: &lt;strong&gt;"Ai thì có thể sai,chứ Bác Mao và Bác Lê đã nói thì việc gì cũng đúng!”.Do đó những ngừoi gia nhập các đoàn thể QG chỉ với mục đích kết bè phái,vì tôn thờ lảnh tụ thay vì tôn trọng cương lĩnh, đường lối ,chủ trương của đoàn thể thì phải được đề phòng.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;d) &lt;strong&gt;Nhân thân lý lịch bất minh:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;lý lịch bản thân thì bất minh ,luôn nhờ nhân vật thứ 3 hay đoàn thể khác hoạc tôn giáo xác nhận cho chính mình&lt;/em&gt;. Điển hình những tên CS nằm vùng thời chiến tranh 54-75 chúng thường núp dưới áo tôn giáo để hoạt động như : Phạm Ngọc Thảo,Phạm Xuân Ẩn ….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;e) &lt;strong&gt;Chỉ nói rập khuôn,một kiểu &lt;/strong&gt;: trong sáng tác ,phát biểu CS phải theo quy luật &lt;strong&gt;“Hiện Thực Xả Hội Chủ Nghiã”&lt;/strong&gt; Socialist Realism do nhà văn CS Liên Sô Maxim Gorky sáng lập . Nghiã là nói về người công nhân XHCN thì phải nói :người công nhân là thành phần tiên tiến của XH,một người làm việc bằng hai,làm ngày không đũ tranh thủ làm đêm! Những người buôn bán trong XHCN thì phải gọi là bọn con buôn,bọn phe phẩy,miệt thị . Ngày nay để sống còn chúng đã thay đổi nhiều trong nhận thức nhưng tiềm thức &lt;strong&gt;“Hiện Thực XHCN”&lt;/strong&gt; vẫn còn trong nảo trạng.Mọi văn ,thi sỹ trong sáng tác phải viết một khuôn như thế thì mới được cho in! Do đó những bài viết nào không có tính sáng tạo mà chỉ nói 1 chiều ,1 khuôn thì nên đề phòng các tác giả nầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;f) Không tôn trọng Dân Chủ,Bình Đẳng: vì quen suy nghĩ theo XHCN nên trong thảo luận ,bài viết không chấp nhận đối lập,khác chính kiến ,hay chụp mủ cho người khác những ngưòi nầy cũng nên được lưu ý theo dỏi ,phối kiểm vói lý lịch và hoạt động hàng ngày để biết chính xác hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;g)&lt;strong&gt;Ngoan cố, đe doạ :&lt;/strong&gt; thủ đoạn thường dùng của CS trong tranh luận là ngoan cố, áp đặt. &lt;strong&gt;Nếu đuối lý không biết phục thiện sửa chữa , đội khi còn hăm dọa. Người QG không CS luôn tôn trọng Tự Do,Dân Chủ nên ít mắc khuyết điểm nầy&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2) Nhận dạng qua hành động , Chủ Trương,Lập Trường hay nội dung bài viết:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đã là CS nằm vùng thì chúng phải giả vờ kêu gọi đấu tranh cho Tư Do ,Dân Chủ ,Nhân Quyền nhưng thực chất là chỉ muốn cải tổ cho chúng khá hơn để tiếp tục đè đầu cởi cổ dân &lt;/strong&gt;.Vậy thì chúng ta phải xét những việc làm cụ thể,những chủ trương tranh đấu thực sự có đáp ứng nguyện vọng của Dân Tộc không hay chỉ là làm nhiệm vụ &lt;strong&gt;”Cải Lương” tức là sửa lại cho tốt để tồn tại &lt;/strong&gt;!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) Trong chủ trương đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ: chỉ dám nêu lên những vấn đề tệ hại của XHCN mà ai cũng biết như tệ nạn xả hội,tham nhủng .Còn những tội ác tày trời của chúng như :Bán nước, hại dân,phản bội tổ quốc,phản bội Dân Tộc,làm tay sai cho ngoại bang,phục vụ cho QTCS thì không dám đụng đến!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) &lt;strong&gt;Không dám đụng đến biểu tượng” thiêng liêng” của CSVN là Hồ Chí Minh: &lt;/strong&gt;chống ông A, bà B nhưng lãnh tụ tối cao là Hồ thì không ai dám đụng đến.Cho dù ngày nay lịch sử đã chứng minh rỏ ràng là HCM phản bội Tổ Quốc, pjhản bội Dân Tộc và chỉ làm tay sai cho Trung Cộng và Liên Xô mà thôi.&lt;strong&gt;Thậm chí còn nói vì nhóm nầy ,phe kia vì làm sai lời Bác Hồ dạy ,hoặc nói : nếu Hồ còn sống thì đất nước đã giàu đẹp hơn hiện nay rất nhiều !!!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) Giả vờ ca ngợi VNCH,QLVNCH ,các nhà đấu tranh Dân Chủ trong nước nhưng thực chất là đả kích,bôi bẩn hoạc gây chia rẻ: Phải đọc cho kỷ nội dung những bài phát biểu,bài viết, &lt;strong&gt;Có những bài viết với tựa đề rất kêu,rất tôn trọng Tự Do Dân Chủ nhưng nội dung thì lại ca ngợi Độc Đảng thì mới ổn định xả hội &lt;/strong&gt;!Có những bài viết ngụy trang rất khéo phải đọc đi đọc lại đôi ba lần mới thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;d) &lt;strong&gt;Kêu gọi đấu tranh trong luật pháp của XHCN &lt;/strong&gt;: khốn thay trong chế độ XHCN làm gì có luật pháp. Đảng thì ở trên luật pháp,luật chỉ dành để xử dân,còn đảng viên sai phạm dù nặng hay nhẹ thì chỉ kỷ luật nội bộ! Phạm Hồng Sơn hay Lê Chí Quang đâu có phạm vào luật pháp nhưng vẫn bị tù nhiều năm . Đảng viên các cấp chiếm đoạt tài sản , đất đai của dân thì không xét xử.Vậy mà đấu tranh cho Tự Do ,Dân Chủ mà phải tôn trọng luật pháp XHCN thì đấu tranh làm gì!Lập luận của nhóm Dân Chủ cuội nầy là : vì đang sống trong chế độ kềm kẹp,phải biết luồn lách để đấu tranh.Trong đấu tranh mà còn sợ tù đày ,giam cầm thì chỉ có nước quỳ gối mà xin là an toàn hơn cả!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luận bàn về sự an toàn cá nhân và nhân phẩm tội rất thàn phục câu nói của TT Hoa&lt;br /&gt;Kỳ Dwight Eisenhower đã nói với người dân của mình:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“ Nếu tất cả những gì mà người Hoa Kỳ muốn chỉ là an ninh thì họ có thể vào ở trong nhà tù. Ở đó họ sẽ có dư thực phẩm, giường ngủ và một mái nhà che mưa nắmg. Nhưng nếu người Hoa Kỳ muốn gìn giữ nhân phẩm của mình, và sự bình đẳng với đồng loại, thì họ không nên khấu đầu trước bất cứ chính quyền độc tài nào.” &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;e) &lt;strong&gt;Trong phê bình nhận xét thì thiếu khách quan:&lt;/strong&gt; chỉ nhìn những khuyết điểm của chế độ Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hoà mà làm ngơ không nói đến những thành tựu kinh tế và bảo vệ đất nước của QLVNCH chống nội thù.Lúc nào cũng ca ngợi những thành tích mặt nổi của CS mà quên điều cốt lỏi là :trước 1975 MNVN đã đúng vào vị trí cao trong vùng Đông Nam Á ,kể cả Châu Á còn ngày nay thì dưới sự cai trị của CSVN ngày càng tụt hậu so với các nước láng giềng.Họ chỉ so sánh một mình VN đã tiến ra sao từ 1975 với 2006 !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì nếu xét như thế thì xin hỏi trước 1975 thì làm gì chúng ta có mắy điện thoại di động để mà so sánh.CSVN chẳng đạt được gì là cao,chẳng qua đó là những thành tựu của khoa học toàn cầu mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;f) &lt;strong&gt;Trong hoạt động đoàn thể không đặt quyền lợi của Quốc Gia ,Dân Tộc lên trên mà chỉ biết lo cho cá nhân hay cho đoàn thể ,phe nhóm mình&lt;/strong&gt;.Dạng nầy đôi khi không phải chỉ là CS nằm vùng mà còn bao gồm những thành phần QG chao đảo, đón gió trở cờ chỉ cần CS ban cho 1 vài quyền lợi là quên mất chính nghiả mà đã bao năm qua từng hô hào ca ngợi . Điển hình như một nhạc sỹ trước 1945 thì cũng học đòi kháng chiến nhưng ngại cực ngại khổ dinh tê chứ không phải vì chán ngán chủ nghiả vô nhân của CS.Nay nhìn thấy 1 vài lợi nhuận mà CS có thể ban phát thì đã vội hô to &lt;strong&gt;:” Chống Cộng ư,chống gậy thì có .CS mà đưa tôi 10 ngàn đô/ 1bài thì tôi sẽ viết nhạc ca tụng chúng ngay!”&lt;/strong&gt; Khẩu khí của phường lưu manh đến thế là cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cựu kháng Chiến MTGP Nguyễn Hộ hô hào đồng đội đấu tranh chống bất công ,chưởi chế độ ,nhiều người phe ta vội vàng ủng hộ .Bọn CS cầm quyền chỉ cân ban cho 1 món lợi vài ngàn đô la/ tháng là hắn ta lẹ làng tung hê tất cả làm cho một phen nhóm đón gió không biết loay hoay ra sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;g)&lt;strong&gt;Những nhóm “phản tỉnh cuội” chĩ biết đấu tranh khi bị thất sủng,mất ăn nên sinh tức hô hào chống đảng.&lt;/strong&gt; Thực chất là chỉ khiếu nại vì bị nhóm cầm quyền không cho cơm thừa ,sữa cặn bởi vì thời gian cầm quyền thì nín thở qua sông ,thấy ác làm ngơ,không tai ,không mắt,Dân chết mặc bây có bao giờ ngó đến.Thậm chí có tên còn là nợ máu của dân ,giết hại hàng ngàn người trong đánh Tư Sản sau 1975 như tướng CS Trần Độ.Phải nhìn cho rỏ đừng vội hoan hô mà bé cái lầm!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;h)&lt;strong&gt;Trong truyền thông Hải Ngoại thì núp cho kỷ và đánh lén&lt;/strong&gt; :thông tư nào của CS cần phổ biến thì giả vờ gọi là&lt;strong&gt; “bình loạn“&lt;/strong&gt;nhưng lại đăng nguyên văn không một lời bình luận về sự tác hại của CS và vổ ngực tự xưng nhiệm vụ”Truyền Thông Trung Thực !!! Phải xem cho kỷ và can đảm phê phán ,dừng nhờ qua tay người khác, đó mới là đấu tranh Dân Chủ thực sự. Phương pháp thường dùng của nhóm truyền thông bất lương :Bóp méo tin chính trị , đứng theo quan điểm của CS để nhận định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;h) Đánh phá Cộng Đồng , đoàn thể thiện nguyện trong những việc làm nhân ái như trợ giúp thương phế binh VNCH,giúp cô nhi tử sỹ , công nhân đình công thì chúng cho là làm “chính trị” không có tôi đâu !Mục đích ru ngủ,làm nhụt nhuệ khí đấu tranh của toàn dân trong và ngoài nước.Luận điệu của bọn nầy là :”&lt;strong&gt; Đất nước đã hoà bình rồi ,hảy lo giúp đở đầu tư ,xây dựng .Chúng ta chỉ làm những việc thuần tuý văn hoá nghệ thuật mà thôi! Đụng đến chính trị là phiền lắm !”.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;III) Biện Pháp áp dụng:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi chấm dứt bài nầy ,tôi cũng xin &lt;strong&gt;các bạn thanh niên hảy thận trọng khi sử dụng.Không nên quy nạp bừa bải,không nên vội vàng chụp mũ những người vì vô tình,vì thiếu thông tin,thiếu đọc sách báo nên có những phát biểu phản biện . Cần phải giải thích ,phân tích cạn kẻ ,cung cấp tài liệu thông tin trung thực để đánh bạt những nhận định sai lầm thay vì chụp mủ họ là CS hay thân Cộng&lt;/strong&gt;.Bởi vì không gì đau cho bằng những người suốt bao năm đấu tranh cho chính nghĩa mà nay vì lở lời ,nói 1 câu hớ hênh mà bị vu cho là CS thì rất là buồn nản . Đánh CS nằm vùng mà đúng đối tượng thì là một thành công lớn, đánh nhằm người Quốc Gia chân chính thì lổi lầm cũng không phải là nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong sinh hoạt Cộng Đồng nếu có những ý kiến dị biệt giửa những người đồng chiến tuyến với nhau thì chỉ nên thẳng thắn góp ý chân tình chớ không nên vội vả đem nhau ra trước công luận để đánh phá gây mất đoàn kết.Mục tiêu hàng đầu là làm sao giật sập chế độ Cộng Sản mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi trẻ là rường cột của đất nước.Quét sạch rác rưởi trên mặt trận truyền thông là trách nhiệm chung của mọi người dân trong và ngoài nước ,chúng tôi chỉ cung cấp kính chiếu yêu cho các bạn còn nhìn cho ra bọn nằm vùng và vạch mặt chúng thì phải tự mình làm ,không thể nhờ người khác!.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính mong được phổ biến rông rải và bổ túc để học hỏi thêm .&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Long Điền 11/2006.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;- "Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể nào sai được" . Bạn đọc có thấy không, cái đó là cái gì, nếu không phải là sự sùng bái Stalin và Mao Trạch Đông đến độ mù quáng ? Đây là một chuyện thật 100%, những người cùng thời với chúng tôi đều biết rõ và nhớ kỹ những chuyện như thế, tiếc rằng không mấy ai chịu viết sự thật lên giấy trắng mực đen!&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.ykien.net/nmc_dangCS02.html" target="_blank"&gt;http://www.ykien.net/nmc_dangCS02.html&lt;/a&gt; . Bài viết của Nguyễn Minh Cần- Phần lớn các cán bộ tình báo chiến lược của cộng sản nằm vùng trong hàng ngũ quốc gia đều là cộng sự viên của các cơ quan tình báo ngoại quốc, như Huỳnh Văn Trọng nguyên là nhân viên phòng nhì Pháp và sau nầy là nhân viên tòa đại sứ Mỹ, Phạm Ngọc Thảo làm việc cho cơ quan tình báo Anh và CIA Mỹ, Phạm Xuân Ẩn liên hệ với CIA từ thời Lansdale v..v... Qua các môi trường tình báo ngoại quốc, họ khai thác được các tin tức có tầm mức chiến lược . Cơ quan tình báo Mỹ biết họ là điệp viên cộng sản nhưng đã cố tình sử dụng vì nhu cầu các mục tiêu dài hạn . Sau 30 Tháng Tư năm 1975, những cán bộ tình báo này đã được cộng sản thăng cấp, mang huy chương, danh hiệu anh hùng ... nhưng không bao giờ còn được tin dùng nữa .&lt;/li&gt;&lt;li&gt; &lt;a href="http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=50016" target="_blank"&gt;http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=50016&lt;/a&gt; Ông Nguyễn Văn Ngân nói về những tên CS nằm vùng .- CSVN phải hiểu điều chúng tôi đang mơ ước là ở châu Á không còn một đất nước nào còn chế độ Cộng Sản, không còn chế độ người bóc lột người, không còn tham nhũng, không còn đói nghèo, không còn đàn áp tôn giáo, không còn tù đày vì ý thức hệ ... chỉ khi không còn Cộng Sản thì mới hết . Ddó quả là giấc mơ của cả tỷ người ở châu Á ngày nay ... &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php" target="_blank"&gt;http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php&lt;/a&gt;\?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=846 Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại Chống Văn Hoá Vận của CSVN .- Thái Độ Khó Hiểu của Đài BBC &lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=3236" target="_blank"&gt;http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=3236&lt;/a&gt; Nguyễn Đạt Thịnh-Trong thời gian gần đây đài BBC có thái độ chính trị khó hiểu về cuộc tranh đấu dân chủ đang diễn ra trên quê hương chúng ta . Họ bênh vực cộng sản và mạ lỵ, xuyên tạc những người đang vào tù rakhám để tranh đấu bất bạo động đòi hỏi một chế độ dân chủ đa nguyên .Bóp méo tin chính trị là việc thường xẩy ratrong sinh hoạt truyền thông, mặc dù không một ký giả nào không thuộc bài học sơ đẳng về viết tin là tin tức phải chính xác và vô tư .- Trên hai tiêu chuẩn này người đọc đánh giá một bản tin . Chính xác là yếu tố tương đối dễ đạt được, nhưng "vô tư" là điều chỉ có trong những bản tin không liên quan đến chính trị .Tin chính trị chuyên chở quan điểm của người viết và của cơ quan thông tấn . Cùng một tin nhưng hai hãng tin viết khác nhau, và tạo những ấn tượng khác nhau cho người đọc . &lt;a href="http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=3277" target="_blank"&gt;http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=3277&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116418005754057605?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116418005754057605/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116418005754057605&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116418005754057605'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116418005754057605'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/phng-php-nhn-dng-c-cng-nm-vng-trong.html' title='Phương Pháp Nhận Dạng Đặc Công Nằm Vùng trong giới Truyền Thông Hải Ngoại.'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116401460389529432</id><published>2006-11-20T20:19:00.000+11:00</published><updated>2006-11-20T20:23:24.783+11:00</updated><title type='text'>Mấy lời nói thẳng với bọn lãnh tụ « đánh trâu »</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;strong&gt; Lê Hùng Bruxelles.&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vài lời nói dầu&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân đọc mấy bài cuả hai ký giả lão thành Sơn Điền Nguyễn viết Khánh và Tưởng năng Tiến đăng tải trên diễn đàn Việt báo và Đàn chim Việt đề cập đến một số hội đoàn chống cộng chuyên « &lt;strong&gt;chụp mũ&lt;/strong&gt; » những ai không theo tổ chức cuả mình, nên tôi phải mất công viết bài nầy để thưa thẳng với một vài ông chủ tịch Hội đoàn đấu tranh &lt;span style="color:#ff0000;"&gt;chính trị tại hải &lt;/span&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;ngoại là&lt;/span&gt; nên chấm dứt việc xúi dục một số thuộc hạ hung hăng, khờ khạo dấu tên, cứ tin vào sức mạnh « bắp thịt đấm đá», muốn làm gì thì làm. Bởi lẽ, nếu qúy vị cố ý chủ trương như vậy thì cũng chẳng đi đến đâu mà còn để cho cộng đồng xem thường qúy Vị và qúy hội đoàn chẳng bao giờ làm nên được trò trống gì ! Chừng nào qúy vị loại bỏ được bọn chuyên nghề « đánh trâu » ra khỏi tổ chức thì may ra mới có sức mạnh và được nhiều người kính phục.. Đấy cứ xem, bên Sydney (Úc châu) tên côn đồ Lại văn Đức nào đó đã lợi dụng tên tuổi đảng Việt tân đi hành hung và hăm dọa ký giả Phạm thanh Phương cuả tờ báo Saigon Times, đã đưa đảng Việt tân mang tiếng chịu lời thì đủ rỏ !. Khi một thành viên cuả một đảng đã hành xử một việc có tai hại cho đảng mà người lãnh đạo tổ chức không lên tiếng, thì tên lãnh đạo đó cũng chỉ là bọn ma nớp, ngu xuẫn mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc tranh đấu cho Tự do và Dân chủ hôm nay, người lãnh đạo nên nghe theo lời Moïse dạy : « &lt;strong&gt;Không nên xin đối thủ một ân huệ cho mình, mà nên tìm cách khuếch đại những điểm yếu cuả đối thủ&lt;/strong&gt; ». Bởi lẽ rất dễ hiểu đấu trường là cả không gian rộng rải thênh thang và thời gian thì dài vô tận. Những cảnh « chụp mũ » và lối dùng « bắp thịt » để trấn át và dọa nạt kẻ khác chỉ là gián tiếp trau dối thêm ý chí cuả địch thủ mà thôi. Hơn nữa, xin qúy vị nên hiểu cho rằng ở tại các xứ dân chủ và tự do, pháp luật không để cho qúy vị thao túng kiểu rừng rú như ở tại Việt nam. Há lẻ xưa nay qúy vị đã quen lề thói « văn minh bắp thịt », không loại bỏ nỗi cái văn hoá cổ lỗ đó, nên lầm tưởng rằng trong xã hội người Việt chỉ có người khiếp nhược và người sợ hãi hay sao ?. Tôi nghĩ rằng qúy Vị không hiểu tại hải ngoại rất nhiều người Việt hôm nay đã hấp thụ loại văn hoá văn minh hơn và nhất là họ rất cứng đầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Con người sợ hãi.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bàn đến triết gia R. Descartes thế kỷ 17, người ta thường nhắc câu «tôi suy nghỉ tức là tôi hiện hữu » để xác nhận sự hiện hữu con người. Thực chất là cái « tôi » cuả con người đang sống và suy nghỉ. Nhưng chúng ta vì chưa phân tách kỷ, nên chưa hiểu cách thấu triệt trạng thái sự hiện hữu mà Descartes đề cập như thế nào ?. Theo tôi, thì sự hiện hữu cuả Descartes muốn nói là sự « hiện hữu động » (existence vivante). Chủ thể giới thiệu chủ thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng khác nào như trong ngày biểu dương lực lượng cuả một Hội đoàn, lời phát biểu cuả những vị đại diện là cách giới thiệu thế đứng cuả mình, giới thiệu lập trường cuả mình để cho mọi người biết. Như vậy có nghĩa là sự « hiện hữu động » có tác dụng liên quan đến kẻ khác. Giữa cái « tôi » và tha nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến đây có người sẽ đưa ra câu hỏi trong trường hợp đứa trẻ sơ sinh khóc vì đói và người mẹ phải chạy đến cho sữa, thì cũng gọi là sự « hiện hữu động » hay sao ?. Vì chủ thể (tiếng khóc) đã có tác dụng đến kẻ khác (người mẹ). Xin trả lời ngay : « sự kiện nầy không gọi là hiện hữu động được ». Tiếng khóc cuả đứa trẻ khi lọt lòng chỉ là phản xạ cuả bản năng. Cái bản năng tự nhiên (instinct naturel) cuả một sinh vật không cần suy nghĩ. Tiếng khóc cuả đứa bé không do sự thôi thúc cuả lý trí. Tiếng khóc cuả đứa bé không tự nó giới thiệu cho nó. Chủ thể không giới thiệu chủ thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, sự « hiện hữu động » có tác dụng liên quan giữa cái « tôi » với kẻ đứng ở « ngoài cái tôi ». Chủ thể nói lên mục tiêu đã suy nghĩ, còn gọi là tư duy. Mục đích có ý ràng buộc sự sống cuả mình (tôi) với sự sống cuả kẻ khác (ngoài cái tôi).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trái với sự « hiện hữu động » là sự « hiện hữu tịnh » (existence pure). Đây là hình ảnh những bản in mầu mè phân phát trong ngày biểu dương lực lượng cuả tổ chức. Bản in kia không phát biểu gì cho nó, nhưng nó được gán cho một cái hiện hữu « truyền đơn » cuả những người đến tham dự cuộc biểu tình. Chủ thể không giới thiệu chủ thể, nhưng người đọc bản in nầy đã hiểu tờ truyền đơn muốn gì.Chẳng khác nào những bản kinh tôn giáo, người tín hữu chỉ cần liếc mắt qua đã biết đó là lời dạy cuả Chúa Jésus hay cuả Đức Phật Thích ca. Các truyền đơn hay các sách kinh (chủ thể) không giới thiệu nó (chủ thể).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây cũng là hình ảnh cuả một vị thiền sư trong khi ngồi thiền tịnh khẩu. Sự « hiện hữu tịnh » không tự nó bộc phát ra ngoài. Hình ảnh vị thiền sư ngồi nhắm mắt diễn tả sự hiện hữu cuả ông ta trước tha nhân. Vị thiền sư không giới thiệu về cái « tôị » hiện hữu cuả ông ta, mà là sự hiện hữu cái « tôi » cuả ông ta là do người khác gắn vào. Vị thiền sư khi ngồi tịnh không cần nói, bởi lẽ sự « hiện hữu tịnh » cuả ông ta đã tạo nên những câu trả lời trước (réponses d’avance) các câu hỏi cuả tha nhân. Khi ngồi thiền, ý nghĩ cuả vị thiền sư là cây hoa hồng đầy hoa, là Mẹ Maria hiền từ, là Bồ tát Quán âm đức độ, là Mâu Ni diệt khỗ.... Cái « tôi » cuả vị thiền sư kia không bộc lộ ra ngoài. Có thể nói sự hiện hữu tịnh là cái « tôi » đang sống cho thế giới riêng tư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đây chúng ta suy ra con người hiện hữu (biết suy nghĩ) hôm nay đang sống trong hai thế giới khác biệt nhau. Thế giới động dành cho sự hiện hữu động và thế giới tịnh dành cho sự hiện hữu tịnh. Vì vậy, nên chúng ta không lạ gì khi con người phóng ra ngoài biên giới cuả thế giới (hoặc động / hoặc tịnh) họ đang sống, thường mang tâm trạng sợ hãi. Lý do là vì không quen lối sống đó. Sợ mình sẻ không biết dùng lời ăn tiếng nói thế nào cho hợp với thế giới lạ kia. Hoặc sợ mình phô trương lực lượng chưa đúng lúc, chưa hợp thời, làm cho nhiều người nghi ngờ xa tránh. Những tính toán, những do dự là mào đầu cho sự sợ hãi khi cái « tôi » con người dự phóng ra ngoài biên giới cuả thế giới mình đang sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là tâm trạng cuả đôi nam nữ lúc gặp nhau lần đầu. Tình yêu thì chất chứa đầy con tim, nhưng thốt ra một lời thì thật là khó. E thẹn. Ngượng ngùng. Vì không biết người đối diện sẽ nghỉ sao về mình. Ôi biết bao nhiêu là sợ hãi vu vơ để rồi không bên nào dám thốt ra lời! Ngày tháng cứ trôi qua, cô cậu cứ sợ hãi rằng « nghèo mà ham », để rồi ấm ức vì « cuộc tình đã bay đi ».&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong giờ nghỉ học, thế giới giữa thầy giáo và cô cậu học sinh không có gì phân biệt, nên chẳng có gì hồi hộp, sợ hãi.Trái lại khi ngồi trong lớp học thì thế giới cuả vị giáo sư rất khác với thế giới cô cậu học sinh. Chẳng hạn trường hợp cô học sinh không thuộc bài mà bị ông giáo gọi lên bảng, thì chắc rằng không tránh được sợ hãi. Sợ ông giáo cho điểm xấu. Sợ cha mẹ rầy la. Sợ mấy thằng oắt con trong lớp thừa cơ cười nhạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những « việt kiều tỵ nạn cộng sản » trong lần đầu về thăm quê hương xứ sở, dù là đã nhận được giấy visa cuả toà đại sứ Việt cộng cấp, nhưng khi máy bay vừa chạm mặt đất Nội bài hay Tân sơn nhứt, không khỏi bâng khuâng lo lắng rằng an ninh mình có gì bảo đảm? Mình phải đút lót thế nào để qua mặt công an hoặc về nhà nói năng thế nào cho hợp với bà con làng nước ? Trong khi đó, mấy tên công an hãi cảng không phải họ không sợ hãi. Ít ra họ cũng phải nghĩ trước về cách đối đáp với kiều dân thế nào để tránh được lời chua cay móc họng cuả bọn nhà báo phản động, chuyên nghề phá đám. Mấy tên công an không thể không nghĩ đến cách cười sao cho thoải mái, lựa lời sao cho khỏi rát tai khi tiếp xúc với kiều dân. Tóm lại, mọi người đều tính toán, dự trù trước những phương cách để phóng ra ngoài biên giới mình đang sống, sao cho hợp với thế giới mới sắp bước vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thì ra từ cô gái đến cậu trai trong tuổi biết yêu, từ ông thầy giáo đến cô học trò trong lớp, từ ông việt kiều đến tên công an hãi cảng, mọi người đều có mang một cảm tính do dự, sợ hãi, khi họ muốn bước ra ngoài thế giới cuả họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây cũng là tình trạng những cuộc biểu tình biểu dương sự chống đối cộng sản Hà nội hôm nay cuả cộng đồng hải ngoại không mấy hăng say như những năm trước. Kiều bào Việt nam hải ngoại, tuy ghét cay ghét đắng cộng sản, nhưng sở dĩ hôm nay không muốn ra mặt công khai trong cuộc biểu tình chỉ là để khỏi bị sách nhiễu quấy rầy bởi chính quyền Hà nội, mỗi lần về thăm Việt nam. Chuyện nầy thì cũng đơn giản thôi. Dù cho không thích cộng sản Hà nội, nhưng vì tình nghĩa ruột thịt gia đình mà họ đành làm những việc ngoài ý muốn. Họ không thể làm cách nào khác hơn. Tóm lại, tâm lý con người khi muốn bước qua khỏi biên giới họ đang sống không tránh được sự sợ hãi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Con người khiếp nhược.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua tôi nhận được cú điện thoại cuả một người nào đó khuyên người viết nên về Việt nam một chuyến để thấy sự phát triển cuả Đất nước. Khi tôi hỏi lại tên tuổi và địa chỉ người nói đầu giây, thì điện thoại cúp. Không trả lời !. Có gì mà phải úp mở ? Há lẽ hèn vậy sao ! Theo tôi thì kẻ điện thoại chỉ nằm trong hai nhóm người thuộc lãnh vực chính trị. Một là tay chân cán bộ cộng sản. Hai là số người tự phong cho mình chức lãnh tụ cuả các hội đoàn kiều bào tỵ nạn có dị ứng, sau khi đọc những bài tôi đã viết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu kẻ điện thoại là tay chân cuả cộng sản thì tôi miễn bàn. Vì họ với tôi không cùng một thế giới văn hoá. Chơi với họ là chơi với bọn cùi hủi!. Họ là những tên bịp bợm, lý luận láo khoét nói năng kiểu bảo trắng thành đen! Chẳng hạn họ dám nhân danh chính quyền Hà nội tuyên bố rằng « tại Việt nam hôm nay không có chuyện tù tội bất đồng chính kiến hay chuyện trù dập tôn giáo» thì chỉ người đui mù và câm điếc mới tin được. Hoặc những người yêu nước đưa ra lời gì là họ chụp cho cái mũ Việt gian bán nước và đem đi tù mút xương !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điện thoại với người ta mà không dám cho tên và địa chỉ, thì chỉ là bọn ném đá dấu tay, mang tâm lý khiếp nhược và sợ hãi khi bước ra khỏi nơi ăn chốn ở cuả mình. Nếu là cộng sản thì có thể chúng sợ tôi sẻ khui ra những chuyện trái pháp luật trong ngành ngoại giao chăng ?. Nào là việc bọn chúng đã lợi dụng danh nghĩa cán bộ các toà Đại sứ Việt cộng lấy thuốc lá loại miễn thuế đi gạ bán cho bọn tỵ nạn. Nào là đem những phiếu mua essence miễn thuế dành cho các nhà Đại diện ngoại giao, đi bán theo kiểu chợ đen cho Việt kiều. Nào là gia đình các nhân viên toà đại sứ Việt cộng sau nhiệm kỳ cố ở lại làm địch vận. Tôi cũng chẳng cần phải mất thì giờ khui ra tên tuổi những cán bộ cao cấp cộng sản sang đây rữa tiền mua nhà cho mướn tại Bruxelles hay làm Hôtel tại Londres, tại Úc và tại Pháp. Bởi lẽ xưa nay tôi không có nghề dậm chân lên phần việc cuả các cơ quan công an cảnh sát hay thuế vụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn nếu kẻ điện thoại là hạng người dị ứng, vì lỡ tự phong cho mình là lãnh đạo, là chủ tịch, hoặc là cố vấn cuả những tổ chức tôn giáo và đảng phái chống cộng sản Hà nội tại hải ngoại, thì những bài viết cuả tôi cũng là dịp nói lên sự cẩu thả, sự thiếu tổ chức, sự khinh thường kiều bào, hầu những lần khác phải tích cực hơn. Không nói lên những việc nầy chỉ có nghĩa là để quý vị lãnh tụ đó cứ sao y chính bản năm nầy sang năm khác, hàng năm ngày Tết hay Noel đứng ra hô hào tổ chức « mua nem bán chả » kiếm số tiền về giúp Hà nội hay đi gạt gẫm đàn bà con gái hầu được uống bia! Không thể được !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện hỏi tên mà không dám khai, đủ cho tôi xác quyết rằng bọn nầy bấy lâu nay là lãnh tụ rởm, là chủ tịch đần, là cố vấn ngu, là tố cộng theo cảm tính cuả bọn quen lối sống ban đêm ở chợ Cầu ông Lãnh. Cứ thấy ai không theo tổ chức mình thì chụp ngay cái nón cối Việt cộng to tổ bố lên đầu. Theo tôi thì bọn nầy là bọn khiếp nhược. Con người mang tánh khiếp nhược không thể là con người giúp ích được gì cho nhân quần xã hội và ngay cả cho việc giúp chính bản thân. Trong khi đó, sự sợ hãi, nếu có, chỉ là tâm lý chung cuả một số kiều bào tại hải ngoại trước chính sách trả thù và trù ém cuả chính quyền Hà nội, trong mỗi lần về thăm quê hương làng mạc và gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khiếp nhược là trạng thái suy nhược thần kinh (débilité) thường dẫn con người đến hèn nhát (lâcheté), thì không thể nào làm lãnh đạo một tổ chức chính trị hay xã hội được. Con người có thể sợ hãi vì bị thú vật tấn công. Người Việt có thể sợ hãi vì nghĩ đến sự trả thù cuả chính quyền cộng sản Hà nội. Sau khi tránh được con thú tấn công hay qua mặt được sự bắt bớ cuả công an Hà nội, con người hết sợ hãi. Nói khác, sự sợ hãi có tánh cách tạm thời, còn sự khiếp nhược là vĩnh viễn. Sự sợ hãi có thể bỏ qua, nhưng sự khiếp nhược thật đáng khinh tởm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có biết vậy chúng ta mới càng thận trọng khi tham gia và lúc phát biểu ý kiến, hầu tránh được những nứt rạn trong cộng đồng trước thế đấu tranh Dân chủ và Tự do cho toàn dân tại quốc nội, hơn là nghĩ đến vài câu tỏ dấu sợ hãi hoặc những cú điện thoại cuả bọn khiếp nhược trên. Tâm lý bọn khiếp nhược là « đánh chùng, đâm lén, nặc danh », và cứ nghĩ rằng đã làm cho kẻ khác phải « ngán sợ» !. Cữ chỉ vũ phu và ngôn từ mất dạy đó không có nơi người có bản lãnh chính trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kết luận.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để kết luận bài nầy, tôi xin mượn lời hai nhà bình luận tiếng tăm trong cộng đồng để nói thẳng với những thành phần khiếp nhược mà thích làm lãnh tụ :&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;ol&gt;&lt;li&gt;Trên trang Việt báo ngày 4/5/2006, Sơn điền Nguyễn viết Khánh viết : « &lt;strong&gt;Từ lâu, mỗi năm vào ngày 30/4, những rừng cờ vàng ba sọc đỏ là hiện tượng thông thường trong các cộng đang người Việt ở Mỹ. Nhưng năm nay chuyện lạ xẩy ra trong vùng Dallas-Fortworth, Texas. Tại Arlington, chủ nhật vừa qua những ngọn cờ vàng vươn lên nhiều, trong một bầu không khí sôi động khác thường. Một trận đấu mang nhiều ý nghĩa đã bắt đầu&lt;/strong&gt;». Tôi cũng tin vậy. Tin có một cuộc đấu tranh dưới dạng thức mới. Trẻ trung hơn. Lý luận thiết thực hơn..Bởi lẽ khối người tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại đủ thông minh và cương quyết loại bỏ ra ngoài các phần tử khiếp nhược, trong cuộc đối đầu với chính quyền cộng sản Hà nội, cố đòi Tự do và Dân chủ cho đất nước Việt nam. &lt;/li&gt;&lt;li&gt;Trên trang Đàn Chim Việt ngày 29/10/2006, trong bài nói với bọn thảo khấu chuyên đi chụp mũ, Tưởng năng Tiến viết : « &lt;strong&gt;Thôi (Đ.M.) bỏ đi Tám ơi .... Mệt quá rồi ! Hơn nữa thế kỷ qua, chả lẽ không có sáng kiến hay sản phẩm gì mới mẻ khác sao mà phải dùng đến nón cối và mũ gián điệp như vậy ? Nó cũ và....chật ních rồi, đội không vừa dân Việt nữa đâu- nhất là những thằng dân cứng đầu...&lt;/strong&gt; ». Thiết nghĩ quá đủ! Tôi miễn nói thêm và chỉ cầu mong những người trong hàng ngũ đấu tranh cho Dân chủ và Tự do Việt nam, nên tự sửa sai nếu dám nghĩ rằng mình đã lầm lỗi trong chiến thuật và chiến lược&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ol&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lê Hùng Bruxelles.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116401460389529432?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116401460389529432/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116401460389529432&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116401460389529432'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116401460389529432'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/my-li-ni-thng-vi-bn-lnh-t-nh-tru.html' title='Mấy lời nói thẳng với bọn lãnh tụ « đánh trâu »'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116383655817624199</id><published>2006-11-18T18:55:00.000+11:00</published><updated>2006-11-18T18:55:58.526+11:00</updated><title type='text'>Bắc Việt Sắp Rơi Vào Tay Trung Cộng</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Trọng Tín - Kyoto&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.vietnamexodus.org/vne/vneimages/news/kyoto.jpg" &gt;&lt;br /&gt;Lịch sử Việt Nam đã từng chứng kiến 1000 năm đô hộ của giặc phương bắc và trải qua suốt một chiều dài lịch sử tồn tại và phát triển, kẻ thù phương bắc truyền kiếp của dân tộc Việt Nam vẫn không ngừng mưu đồ nô dịch dân tộc Việt. Sau trận đại bại trước những bước chân thần tốc của Quang Trung – Nguyễn Huệ, lũ giặc thâm hiểm này đã không còn cơ hội để nghĩ đến một cuộc xâm lăng tiếp theo. Tuy nhiên, kể từ khi tên việt gian Hồ Chí Minh cam tâm đem dân tộc Việt làm nô lệ cho Nga Cộng dưới cái gọi là Quốc Tế Cộng Sản, kẻ thù truyền kiếp này lại có cơ hội một lần nữa âm mưu thôn tính mảnh đất của cha ông ta đã dày công xây dựng và bảo vệ một lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 31/10/2006, nhân chuyến tham dự triển lãm thương mại tên thủ tướng bảo kê buôn lậu Nguyễn Tấn Dũng đã hội đàm với Ôn Gia Bảo đề thỏa thuận về một dự án bán nước có cái tên “Hai hành lang, một vành đai kinh tế”. Thực chất cái dự án này chẳng qua là một hiệp định bán nước không hơn. Hai hành lang và vành đai đó là gì? (theo thông cáo của Bộ Ngoại Giao Cộng Sản Việt Nam)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hành lang thứ nhất: Côn Minh - Lào Cai - Hà Nội - Hải Phòng.&lt;br /&gt;- Hành lang thứ hai: Nam Ninh - Lạng Sơn - Hà Nội - Hải Phòng&lt;br /&gt;- Vành đai: Vành đai Kinh tế Vịnh Bắc Bộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chẳng phải khó khăn lắm cũng nhìn thấy ra mưu đồ của những tên giặc bẩn thỉu phương bắc và chính quyền bán nước CSVG (Cộng Sản Viêt Gian). Từ Trung Quốc để thuận tiện sang Việt Nam chỉ duy nhất có 3 con đường chính đó là qua các cửa khẩu Lào Cai, Lạng Sơn và Quảng Ninh (đường biển). Khi tiến hành xâm lược Việt Nam lần thứ 3 (1287-1288) quân Nguyên Mông cũng từng cho quân tiến theo 3 đường này vào Bắc Việt. Vậy mà nay những tên cầm đầu chính quyền VGCS đã lờ đi lịch sử để thiết lập một khu vực kinh tế nhưng thực ra đâu có khác gì là mở toang của ngõ để người của Trung Cộng có thể mượn danh làm ăn để qua đó đóng đô chiếm lãnh đất đai lãnh hải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta vẫn biết rằng kể từ khi mở của kinh tế và thu hút đầu tư nước ngoài, chính quyền VGCS muốn ngồi mát ăn bát vàng nhờ lợi tức của những đồng ngoại tệ mạnh dưới chiêu bài “liên danh, liên kết” và hình thức “doanh nghiệp liên doanh”. Sau thành quả 20 năm đổi mới của chúng, đám cán bộ bất tài chỉ giỏi hủ hóa tham ô đã tiêu sài hết sạch số vốn đóng góp ban đầu và những “công ty liên doanh” đã chuyển thành “công ty 100% vốn nước ngoài” và vì vậy cái tài sản duy nhất chúng đóng góp đó là đất đai coi như đã bị bán đứng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các tài liệu và các số liệu thống kê của kim ngạch giao thương chính ngạch giữa Việt Nam và Trung Cộng cũng cho chúng ta thấy rằng CSVG luôn thua thiệt xa so với đàn anh Trung Cộng của chúng. Năm 2005 kim ngạch giao thương giữa 2 nước là 8,739 tỷ USD trong đó VGCS xuất khẩu là 2,96 tỷ USD và nhập khẩu là 5,77 tỷ USD. Trong 9 tháng đầu năm nay, tổng kim ngạch mậu dịch đã là 7,2 USD và VGCS chiếm tỷ lệ trên là 2,1/5,1. Nhưng luu ý rằng những con số nói trên còn có một ý nghĩa nữa là tổng kim ngạch giao dịch thương mại mơi chỉ đạt ở mức 0,6% tổng kim ngạch ngoại thương của Trung Cộng trong khi đối với chính quyên VGCS đã là 12% (Trích toàn văn đối ngoại của CSVG). Nếu như khu kinh tế này được mở ra thì chỉ trong vài năm các doanh nghiệp Trung Cộng sẽ đẩy bật các doanh nghiệp của VGCS ra khỏi nhà của mình. Ấy vậy mà VGCS vẫn bợ đít Trung Cộng dưới chiêu bài mà chúng gọi là “phương châm 16 chữ và 4 tinh thần tốt” đó là khẩu hiệu “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn đinh lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đổi tác tốt”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dân tộc Việt Nam đã có cả ngàn năm bị áp bức bởi những kẻ thù phương bắc và cha ông ta đã không ngừng vùng lên để đánh đuổi quân cướp nước này để giũ yên bờ cõi vậy mà giờ đây thay vì làm hưng quốc cường dân thì Đảng Việt Gian Cộng Sản của chúng lại một lần nữa nối gót những kẻ việt gian bạc nhược như Mạc Đăng Dung, Lê Chiêu Thống để đất nước Việt Nam một lần nữa rơi vào kẻ thù truyền kiếp đầy thú tính và dân tộc Việt Nam một lần nữa lại phải rên xiết dưới ách cai trị tàn bạo của chúng. Giận thay lũ Cộng Sản Việt Gian bạc nhược vô nhân tính!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trọng Tín - Kyoto&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116383655817624199?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116383655817624199/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116383655817624199&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116383655817624199'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116383655817624199'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/bc-vit-sp-ri-vo-tay-trung-cng.html' title='Bắc Việt Sắp Rơi Vào Tay Trung Cộng'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116383617281007383</id><published>2006-11-18T18:48:00.000+11:00</published><updated>2006-11-18T18:49:33.746+11:00</updated><title type='text'>APEC HA NOI: Hỡi phóng viên, đừng chụp, hãy đi qua và về ngay</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Bác sĩ Phạm Hồng Sơn&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không khí hội nghị APEC tại Việt nam đang trở nên sôi động và hối hả hơn bao giờ hết. Chỉ còn chưa đầy 24 hr nữa sẽ diễn ra cuộc gặp của các vị nguyên thủ 21 nền kinh tế APEC trong đó không thể không nhắc đến những cái tên nghe qua đã thấy đủ uy quyền Bush, Shinzo Abe, Hồ Cẩm Đào, Howard….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những tiếng còi xe hối hả, những dòng xe hỗn tạp thường ngày của người dân bỗng dưng phải dừng lại bất kỳ chỗ nào, cho dù không có đèn đỏ, và cắt ngang nó là một dòng xe khác bóng bảy, bầu bĩnh đều nhau với phía đuôi xe là tấm biển xanh mới tinh nổi lên chữ APEC trắng nối đuôi nhau chạy qua một cách đường bệ. Những tiếng còi hụ thỉnh thoảng lại rộ lên thất thanh trên đường phố, kéo sau nó là những chiếc xe camion loại nhỏ bọc vải bạt màu sẫm, trong thùng lộ ra những nhân viên công lực với bộ đồng phục sẫm màu, thấp thoáng bên cạnh là súng tiểu liên, dùi cui, bộ đàm. Nhìn ra xung quanh ở các khu vực phố chính của thủ đô quanh hồ Gươm, quanh các khách sạn lớn như Hilton, Horizon, Sheraton, nhất là khu vực quanh khu vực trung tâm hội nghị quốc gia Mỹ đình, người ta có cảm giác như đang đi vào khu vực quân sự, các nhân viên công lực nịt chặt trong bộ sắc phục màu đen, giầy đen to sụ, các dụng cụ, thiết bị đeo lủng lẳng trên người, hai tay bành ra lăm lăm khẩu tiểu liên đen đậm đang đi lại nối nhau trên các hè đường. Trên các giao lộ và dọc đường đi trong thành phố đều thấy nhiều màu sắc phục khác nhau đang túc trực: màu đen của cảnh sát cơ động, màu xanh lá mạ của cảnh sát trật tự, màu vàng của cảnh sát giao thông, màu cỏ úa bạc màu với băng đỏ trên tay của lực lượng dân phòng và màu không thể nhận biết của các nhân viên an ninh chìm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cảnh tượng trên dường như đã làm cho người bộ hành quên mất các biểu ngữ, đèn màu chăng đầy dọc các cột đèn, vắt ngang phố với những dòng chữ cổ động cho APEC. Những con phố được làm sạch sẽ một cách khác thường, các tụ điểm của trẻ em bán rong, gái mãi dâm đã được dọn sạch, khu vực dân oan Mai Xuân Thưởng chỉ còn lảng vảng những sắc phục công an. Không khí náo nhiệt, hồi hộp chờ đợi các nguyên thủ trong các khán phòng cũng râm ran trong dân chúng. Nhưng khoan, hãy để những cảnh đó lại, bởi đó chỉ là những hình ảnh bề ngoài, một chiếc áo khoác mà chủ nhà đã cố công tạo dựng bằng hàng trăm triệu Mỹ kim tiền thuế của người dân. Có những cảnh cần chú ý hơn và đặc biệt hơn và chỉ Việt nam mới có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy đi qua ngõ 26 Lý Thường Kiệt, 11 ngõ Tràng Tiền, vòng qua 62 Ngõ quyền, ngược lên 37 Lý Nam Đế, chéo lên ngõ 69 Thuỵ khuê, vòng ra số 06 khu tập thể địa vật lý máy bay Trung văn-Từ liêm, quay về A11 phòng 420 Thanh Xuân bắc, ngược lại ngõ 45 chùa Bộc, hãy vòng qua tập thể Phương mai nhà A7 phòng 48, rồi vọt qua ngõ 01 Tạ Quang Bửu phòng 302 Z8, rồi xuyên qua số 104 Lê Thanh Nghị…. Đó không phải nơi trú ngụ của các đại biểu APEC, càng không phải là nơi gặp gỡ, trao đổi của các nguyên thủ, và cũng chẳng phải nhà quan chức của nước chủ nhà nhưng bên ngoài luô xôn xao, căng thẳng với trạm gác và những biển đề " No trespassing" , "No camera", " Restricted area", "No foreigner", xung quanh là những nhân viên mặc sắc phục cảnh sát và thường phục với băng đỏ luôn sẵn sàng xét hỏi bất kỳ ai vào khu vực đó, đặc biệt người nước ngoài sẽ bị chặn lại từ xa và yêu cầu rời khỏi khu vực với lý do đảm bảo an ninh (?!?).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một đặc điểm chung cho các địa chỉ liệt kê ở trên là ở đó luôn có những người đã và đang lên tiếng phản đối chính sách độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản Việt nam, đòi hỏi phải có tự do bầu cử, tự do ngôn luận, tự do lập hội, trong đó những cái tên như Hoàng Minh Chính, Lê Hồng Hà, Nguyễn Thanh Giang, Phạm Quế Dương, Hoàng Tiến, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thuỷ, Nguyễn Phương Anh, Bạch Ngọc Dương, Lê Chí Quang,.. không còn xa lạ với các tổ chức nhân quyền quốc tế. Sẽ thật sự là thiếu sót nếu không kể đến Sài gòn và cả thành phố cao nguyên Đà lạt, khúc ruột miền trung xứ Huế, và tất cả các vùng miền trên đất nước Việt nam tình trạng các nhà bất đồng chính kiến bị kiểm soát hăm doạ cũng không kém Hà nội. Theo thông tin của ban tổ chức có khoảng 2000 nhà báo đăng ký đưa tin về hội nghị APEC, chắc chắn, trong đó phần lớn sẽ là các nhà báo đến từ các nền chính trị đa nguyên, bởi trong APEC chỉ có 02 thành viên duy nhất còn duy trì thể chế chính trị độc đảng là Trung quốc và nước chủ nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đưa tin về APEC không thể chỉ đưa tin về hội nghị trong khán phòng, mà thiết nghĩ, còn phải cập nhật tin tức về đời sống cư dân và cách hành xử của nhà cầm quyền bên ngoài hội nghị, đó sẽ là những thông tin trung thực nhất, phản ánh bản chất chính xác nhất của chế độ hiện hành. Muốn có hợp tác tốt đẹp và bền vững cho dù chỉ là kinh tế, không thể không tìm hiểu sự trung thực và chính trực của đối tác. Ngoài khán phòng lộng lẫy, nguy nga, ngoài ly rượu thơm và món quà sang trọng, ngoài những hợp đồng kinh tế mang nhiều con số, ngoài những chủ đề lớn lao như Doha, không thể không biết chủ nhà đối xử ra sao đối với chính cư dân của họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi sự phát triển đều có chung một cứu cánh là tự do, hạnh phúc. Trên tinh thần nhân loại, mỗi Con người không thể thấy hạnh phúc khi đồng loại của mình đang bị tước bỏ những quyền cơ bản, và điều trớ trêu nhất là sự tước bỏ, chà đạp đó lại do chính bộ máy cầm quyền của nước chủ nhà APEC gây ra. Hãy bớt đi những tấm hình lộng lẫy, hãy lược đi những video clip trong khán phòng, hãy rút ngắn các bài phóng sự về cuộc gặp gỡ của các nguyên thủ. Hãy qua các địa chỉ trên, hãy tận mắt chứng kiến, và xin hãy đừng nâng ống kính hay nháy flash vì sẽ bị thu ngay và chỉ cần viết lại những điều đã thấy và ghi chú điều đó đang xảy ra ngay trong thời gian diễn ra hội nghị APEC Hà nội 2006, như thế đã góp một phần đáng kể để lột trần cái ác, cái phi nhân tính. Ai dám bảo như thế không phải đưa tin về APEC!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Hồng Sơn&lt;br /&gt;Hà nội 16/11/2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;------------ -----&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;To All International News Agencies, Journalists Reporting on APEC Summit 2006 in Ha Noi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;APEC HANOI: International News Photographer, Taking Picture Prohibited, Just Pass By and Leave Immediately&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Written by Pham Hong Son&lt;br /&gt;(Translated by Dang Sao Minh) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;The atmosphere of APEC summit in Viet Nam has been excited and hastened more than ever before. Just less than 24 hrs there shall be an economic meeting among the 21 APEC leaders of which the names of the familiar world heavy-hitter leaders should not be ignored: Bush, Abe, Hu, Howard….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Many sounding horns of motorcycles in hurry, the usual daily motorcycle commuters in a familiar stream of disorder suddenly come to stop at any places, even with no stop light, and replace with a row of new, shiny vehicles moving smoothly with new blue plates with a white APEC word following one after another in an orderly fashion. There is a siren sound at times on the street, with it there are many Camion motorcycles covered with gray… with uniformed security officers carried revolver, bludgeon, …. Looking around the main areas-of-attraction of the capital as Ho Guom, many high-class hotels such as Hilton, Horizon, Sheraton, especially in the central area of the national assembly My Dinh, people feel a sense of entering military area, witnessing the security officers in black uniforms, wearing black, shiny boots and many police equipment on their uniforms. Each one with machine gun on their hands patrolling on the side of streets. On the avenues and along the streets in the city, appeared many different security-officer uniforms: Black is of the mobilized officers, Green belongs to security officers, Yellow signifies patrol officers, red armed-band indicates the people-protective force and last but unidentifiable is the secret security officers in plain-clothes.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;With the many scenes of massive-police- presence on the streets, pedestrians seem to forget the banners with black color hanging on the electric poles with many words for APEC. Many streets were so cleaned, many gathering places of street-vendor kids, hookers were tidied up, Mai Xuan Thuong public park where petitioners- on-redress- for-their- land used to gather, appears just a few uniformed polices. The noisy, hastened atmosphere awaited the world economic leaders is the topic around many common folks. But wait!!! Hold on to these attractive, appeared-as- democracy scenes, because those are just setup for the foreigners to see, a huge canvas that the APEC Summit 2006 host has spent on hundreds-million US Dollars of taxpayers money. There are many other special and unique scenes one must pay attention to. It is only happened in Viet Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Just take a stroll on to the 26 Ly Thuong Kiet street, 11 Trang Tien alley, around the 62 Ngo Quyen, on opposite direction to 37 Ly Nam De, up diagonally toward 69 Thuy Khue alley, come around the common-residential geography-aerospace Trung van Tu Liem, turn around on to A11 room 420 Thanh Xuan Bac, head back to 45 Pagoda Boc alley, go around the common place Phuong Mai at A7 room 48, then head toward across 01 Ta Quang Buu alley room 302 Z8, make across to 104 Le Thanh Nghi… These areas are not for the APEC leaders to stay, obviously not a place to hold the summit meetings, to carry dialogue among world leaders, and certainly not the residence of the Vietnams government officials. Such signs as "No Trespassing" and police posts placed around these areas on 24/24 hrs surveillance to prevent contact with foreigners, especially the international news agencies, journalist and human rights groups.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Around the areas with these posted signs "No camera", " Restricted area", "No foreigner", are scores of uniformed and plain-clothes security police wearing red armed-band, ready to question anyone happened to be in these restricted areas, especially the foreigners shall be stopped and requested to leave immediately with a reason for security protection.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;One common point for the above addresses and areas is that those are the places where the pro-democracy and human rights activists, the dissidents have been voicing the protest to the Vietnamese Communist Regime on the one-party ruling, calling for the rights of freedom of fair election, freedom of __expression, association, of whom many familiar names: Hoang Minh Chinh, Le Hong Ha, Nguyen Thanh Giang, Pham Que Duong, Hoang Tien, Nguyen Khac Toan, Nguyen Van Dai, Le Thi Cong Nhan, Tran Khai Thanh Thuy, Nguyen Phuong Anh, Bach Ngoc Duong, Le Chi Quang … are so well known to many international amnesty and human rights groups. It is a mistake not to mention those activists in Sai Gon, in Da Lat for evergreen city, in Hue and others places across the country, their situations being harassed and suppressed by the security police are not less than in Ha Noi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;According to the host committee, there will be around 2000 journalists registered for reporting news on the APEC summit, certainly the majority of the well-known news agencies is from country with political pluralism institution, therein APEC only with two members still hold on to the one-party system are China and the host country Viet Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Reporting news on APEC should not only reporting news happened in those meeting rooms, more significant, one should report news happening on people daily life and the Hanois practices outside the summit. Those are the absolute true news, reflect on the nature of the government. In order to have a meaningful and long-lasting collaboration among companies for just economic front, one must not forget to seek the true and honest of its partner. Ostensibly with many expensive wines, gifts, economic contracts with many zeros, besides many topics such as DOHA, one must take heed to how the host treats his own people.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;All developments come with a common denominator, i.e., Liberty and Happiness. In the spirit of humankind, each human being should not look away while other human beings basic rights have been deprived and these deprivation and harassment were being practiced by the host of the APEC Summit 2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Let not get carry away with the opportunity for the photo ops with world leaders, let just move quick on video clips in meetings, let shorter on interviews with world leaders. Let, however, concentrate on paying a visit to those above listed addresses and residential areas to witness a reality. And remember not to flash for photos with your camera because it will immediate confiscate by the police. However, the key is to have a report on the actual facts you have witnessed in these historical APEC Summit 2006 days in Viet Nam, thus to land a helping hands on denouncing of the crimes . That is what reporting should be on APEC!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ha Noi&lt;br /&gt;November 16, 2006&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Picture Plain clothe police man walks away from Pham Hong Sons house. Sitting unidentified person is belongs to the so-called people-protective force who takes turn to guard around the area on 24/24 hrs surveillance to prevent contact with foreigners, news agencies and journalists&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116383617281007383?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116383617281007383/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116383617281007383&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116383617281007383'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116383617281007383'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/apec-ha-noi-hi-phng-vin-ng-chp-hy-i.html' title='APEC HA NOI: Hỡi phóng viên, đừng chụp, hãy đi qua và về ngay'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116358741028607754</id><published>2006-11-15T21:40:00.000+11:00</published><updated>2006-11-15T21:52:03.680+11:00</updated><title type='text'>Vài Nhận Xét Về Những Phương Pháp Đấu Tranh Cho Dân Chủ Hiện Nay (Trọng Tín - Kyoto)</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Trọng Tín - Kyoto&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian gần đây, khi Việt Nam sửa soạn tinh thần chuẩn bị bước vào sân chơi WTO thì trong nước đã xuất hiện những phong trào đấu tranh cho một thể chế chính trị dân chủ, đa nguyên  và được đẩy lên thành một cao trào trong một số những bộ phận người dân Việt. Thực ra, ý thức của những người dân Việt Nam trong suốt 60 năm phải sống dưới sự cai trị độc tài, tàn bạo và lừa bịp đã quá chán ghét cái Đảng Cộng Sản vốn được sinh ra, lớn lên và tồn tại hoàn toàn dựa trên cơ sở lừa đảo, bịp bợm, xảo trá và đàn áp vô nhân tính. Tuy nhiên, những tiếng nói yêu tự do, lẽ phải, sự thật và khao khát một cuộc sống công bằng trong suốt 60 năm qua đều lần lượt bị bóp chết từ trong ý nghĩ. Có lẽ một thời đại mới đang bắt đầu và nó đã khởi nguồn bằng sự vùng lên can đảm của một bộ phận những người dân Việt Nam đang bị áp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ những tiếng nói công khai chỉ trích sự độc tài toàn trị và những tư tưởng bệnh hoạn, quái đản của Đảng Công Sản đương thời một cách đơn độc của những người trí thức có tấm lòng với đất nước như Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Vũ Bình, Lê Chí Quang… đến sự ra đời của khối 8406 rồi Đảng Thăng Tiến Việt Nam…và không biết sẽ còn tiếp tục bao nhiêu tổ chức sẽ tiếp tục ra đời để thể hiện ý chí khát khao tự do dân chủ của dân tộc nữa. Thực sự, có thể thấy đây là một tín hiệu tốt cho một tương lai mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, cứ lắng nghe và quan sát những tổ chức ra đời và đấu tranh cho tự do dân chủ, thì thấy rằng tất cả các phong trào trong nước hiện nay đang đi theo cùng một phương pháp được tóm lại bằng cụm từ &lt;strong&gt;“đấu tranh ôn hòa, bất bạo động”. &lt;/strong&gt;Thoạt nghe, cụm từ này cho thấy đây là một phương pháp đối thoại và dành được kết quả là một thể chế chính trị đa nguyên nhờ thỏa hiệp trong hòa bình với chính quyền Cộng Sản. Khi mới nghe lần đầu tiên tôi thấy rất khó hiểu là tại sao lại có thể dành được kết quả dân chủ đối thoại thỏa hiệp? Hiển nhiên một điều là khi thỏa hiệp các bên tham gia phải có cái gì đó để trao đổi và những thứ được mang ra trao đổi trên bàn đối thoại đều được từng bên cân, đong, đo, đếm một cách cẩn thận. Không biết các nhóm đấu tranh dân chủ có cái gì để đem ra trao đổi với chính quyền Cộng Sản khi họ vẫn nói rằng trong tay họ không một tấc sắt…??? Về tương quan lực lượng có thể thấy:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính quyền Cộng Sản: họ có tất cả, điều 4 hiến pháp cho họ cai trị toàn dân tộc Việt Nam một cách hợp pháp, các công cụ chuyên chính như lực lượng vũ trang (công an, quân đội) và một bề dày lịch sử đã phá hoại và thủ tiêu thành công biết bao lần các phong trào, đảng phái dân chủ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổ chức đấu tranh trong nuớc: chỉ đơn giản là tập hợp của những người thấy bất công trong xã hội và có ý thức về vận mệnh, tương lai đất nước. Trong tay họ, ngoài tiếng nói và sự ủng hộ của một bộ phận nhỏ người dân trong nước biết đến họ và rất nhiều người Việt đang sinh sống tại hải ngoại họ không còn gì để tự vệ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Vậy thì đấu tranh thế nào đây?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các tổ chức đấu tranh dân chủ trong nước đã chủ trương dùng các điều khoản trong công ước quốc tế về dân chủ, nhân quyền và điều 69 trong hiến pháp của CSVN (Cộng Sản Việt Nam) năm 1992 để đòi tự do báo chí và thành lập đảng phái chính trị. Tuy nhiên, than ôi!!! Cái hiến pháp quái đản của CSVN lại luôn có những câu đại loại như “theo khuôn khổ luật pháp”… Vì vậy họ đã chủ động sử dụng những quyền này mà không cần đợi đến sự cho phép của CSVN. Chắc chắn 1 điều rằng cho dù luật báo chí của CSVN có vi hiến thì họ (những nhà đấu tranh dân chủ) vẫn là người đã vi phạm pháp luật và vì vậy đâu có ngạc nhiên khi những tờ báo của các nhà đấu tranh dân chủ phải truyền qua email, được cài đặt tại các máy chủ (server) ở nước ngoài và các tờ báo ấn hành thì phải chui lủi và lộ ra là bị CACS (Công an Công sản) tịch thu và thậm chí đến những phương tiện như điện thoại rồi máy tính (Computer) cũng bị cưỡng đoạt…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có truyền thông thì sẽ không quảng bá được tư tưởng và cũng đồng nghĩa là sẽ không được sự ủng hộ của đông đảo quần chúng và kết quả hiển nhiên sẽ là đấu tranh &lt;strong&gt;“trong chăn”. &lt;/strong&gt;Cũng chính vì những lý do như vậy mà khi trong khi các phương tiện truyền thông từ hải ngoại ra sức cung cấp tin tức và ủng hộ những phong trào trong nước bằng báo điện tử, paltalk, rồi radio…thì tuyệt nhiên nhiều người dân ngay trong những thành phố lớn vẫn ko hề hay biết gì về một tổ chức ngày đêm vẫn đang nỗ lực đấu tranh cho quyền lợi của họ mà ngược lại đa số những người dân chất phác vẫn bị những cái “loa” của CS (Cộng Sản) tuyên truyền về WTO và họ lại “hồ hởi, phấn khởi rồi hân hoan” chào đón APEC rồi WTO.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh những sự thua thiệt về truyền thông và tổ chức, các nhà dân chủ đã &lt;strong&gt;“chót” &lt;/strong&gt;công khai hoặc &lt;strong&gt;“buộc”&lt;/strong&gt; phải công khai thì luôn được sự chăm sóc chu đáo bởi những tên &lt;strong&gt;“chó săn cộng sản”. &lt;/strong&gt;Nhất cử nhất động của các nhà đấu tranh đều được những con &lt;strong&gt;“chó săn”&lt;/strong&gt; này tìm hiểu hết sức kỹ lưỡng. Vậy thì còn hoạt động thế nào nữa đây??? Với tư cách không được công nhận và biết đến rộng rãi lại bị phong tỏa, trong tay không vũ khí tiến công, lợi thế duy nhất là lẽ phải và công lý thì đối với CSVN, truyền thống 60 năm cái luật pháp do chính chúng soạn ra mà chúng còn xem không khác gì mớ giấy lộn thì thử hỏi còn có giá trị gì không? Không có chút ít lợi thế nào để trao đổi thì buộc CS rời bỏ ngai vàng của mình sao được???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài những vấn đề kể trên, một tình trạng phổ biến đối với hầu hết tất cả những người đấu tranh cho dân chủ (ngoại trừ nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, tuy vậy hành vi bán nước của Hồ vẫn không bị lên án triệt để) khi công khai phát biểu trên truyền thông hải ngoại đều né tránh bình luận về nhân vật Hồ Chí Minh – &lt;strong&gt;“cha già Cộng Sản Việt Nam”&lt;/strong&gt; cho rằng đó là vấn đề tế nhị hoặc muốn để cho lịch sử phán xét… Lịch sử là ai? chính những nạn nhân của Hồ còn đang sống mòn sống mỏi dưới ách thống trị của CSVN còn không phán xét được thì để các sử gia nước ngoài phán xét cho hay sao??? Hơn nũa, một vấn đề cốt yếu đó là CSVN đã nhờ núp bóng cái hình ảnh đạo đức giả tạo của tên việt gian bán nước vinh thân này mà còn tồn tại cho đến ngày nay. Một vấn đề tức cười là khi Hồ chết cái thây ma của hắn vẫn còn không được để yên….âu cũng là nhân nào quả nấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thêm một khía cạnh nữa đó là nhiều nhà đấu tranh dân chủ vẫn cho rằng CS vẫn sẽ là một trong những thành phần của xã hội dân chủ của Việt Nam trong tương lai. Thực sự thì quả là rất khó hiểu khi đấu tranh để loại bỏ cộng sản một trong những kẻ cướp tội ác tàn bạo nhất lịch sử loài người mà vẫn dung túng cho nó tồn tại, tôn trọng chúng và lại còn đấu tranh theo kiểu bất bạo động với chúng nữa chứ???&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngạn ngữ Việt Nam có câu &lt;strong&gt;“giặc đến nhà, thì đàn bà cũng đánh”. &lt;/strong&gt;Thử hỏi không biết các nhà đấu tranh dân chủ có ý thức được hết sự nguy hiểm của Đảng Việt Gian Cộng Sản này không? Một hình ảnh rất dễ hiểu để hình dung bối cảnh đấu tranh hiện nay là: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có những kẻ cướp hung hãn xông vào nhà và nó đã cướp trọn vẹn ngôi nhà đó. Những người trong ngôi nhà đó vẫn không ngừng khuyên can nó là hãy thôi đàn áp và cho mình được hưởng quyền sử dụng ngôi nhà đó như nó một cách bình đẳng….. Không biết đến bao giờ người dân Việt mới ý thức được kẻ thù của dân tộc Việt Nam là Hồ Chí Minh và cái đảng quái đản mà do chính tay hắn nặn ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trọng Tín - Kyoto&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116358741028607754?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116358741028607754/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116358741028607754&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116358741028607754'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116358741028607754'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/vi-nhn-xt-v-nhng-phng-php-u-tranh-cho.html' title='Vài Nhận Xét Về Những Phương Pháp Đấu Tranh Cho Dân Chủ Hiện Nay (Trọng Tín - Kyoto)'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116307788094730855</id><published>2006-11-10T00:09:00.000+11:00</published><updated>2006-11-10T00:11:21.086+11:00</updated><title type='text'>Quyền lợi chính đáng của công nhân Việt Nam phải được quan tâm - Chào mừng Hội nghị Waszawa 2006</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Nguyễn Thanh Giang &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng Cộng sản Việt Nam luôn tự xưng là con đẻ, là đội tiền phong của giai cấp công nhân Việt Nam. Đấy là điều hoàn toàn ngụy ngôn. Trong tiểu luận &lt;strong&gt;“Thử bàn về giai cấp công nhân Việt Nam”&lt;/strong&gt; viết hồi tháng 9 năm 1998, tôi đã chứng minh với nhiều tư liệu xác đáng rằng trước và, cho đến nhiều thập kỷ sau khi thành lập đảng Cộng sản Việt Nam, ở nước ta chưa hề hình thành giai cấp công nhân có tư chất như một lực lượng lãnh đạo xã hô.i. Tuyệt đại đa số những người sáng lập và lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đều không phải là công nhân. Đến nay, tự giác hay không tự giác, chủ nghĩa tư bản hoang dã đã hiện thực ở Việt Nam thì giai cấp công nhân Việt Nam khả dĩ đã được hình thành theo định nghĩa của Lenin: &lt;strong&gt;“Giai cấp là những tập đoàn người, mà tập đoàn này thì có thể chiếm đoạt lao động của tập đoàn khác do chỗ các tập đoàn có địa vị khác nhau trong một chế độ kinh tế-xã hội nhất đi.nh.”&lt;/strong&gt; Cái tập đoàn công nhân Việt Nam ngày nay đang bị chính bọn tư bản đỏ, những thế quyền của Đảng chiếm đoạt lao động và bóc lột thậm tệ. Thậm tệ hơn dưới thời Pháp đô hộ hay trong chính quyền Sài Gòn trước 1975.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;“Ngày làm việc 12 đến 13 tiếng. Trong nông nghiệp, ngày làm việc còn dài hơn. Những ngày lễ - và nhiều khi cả những ngày chủ nhật - đều không được đếm xỉa tới. Không có bảo hiểm xã hội cho tuổi già, không có trợ cấp cho lúc bị thương tật hoặc đau ốm. Tiền lương của công nhân không lành nghề không quá.... Công nhân nhiều khi phải ký những giao kèo một phía, bắt buộc họ phải làm việc cho bọn chủ trong một số năm nhất đi.nh. Theo giao kèo, bọn chủ nhà máy có thể sa thải họ bất kỳ lúc nào, nhưng người công nhân lại không thể bỏ việc trước lúc hết thời hạn như đã quy định trong giao kèo... Tất nhiên, không thể nói tới tự do bãi công. Một vài cuộc nổi dậy lớn mang tính chất bãi công, không phải là do vận động tuyên truyền gây ra mà là do bị đói, đã bị đàn áp bằng mọi cách tàn ác nhất.”&lt;/strong&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đoạn văn trên phải chăng rút từ một báo cáo mật, lưu hành nội bộ, của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam mới đây?... Hay từ một bài viết của &lt;strong&gt;“cánh dân chủ”&lt;/strong&gt;? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin thưa, không phải. Đấy là đoạn trích từ bản &lt;strong&gt;“Tham luận tại Đại hội lần thứ III Quốc tế Công hội đỏ”&lt;/strong&gt; của Nguyễn Ái Quốc.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đâu phải tình cảnh của công nhân Việt Nam ngày nay chỉ tương tự như vâ.y. Nó còn tồi tệ hơn! Ở xí nghiệp quốc doanh, công nhân chỉ được đi vệ sinh khi có tích-kê... Ở xí nghiệp 100% vốn nước ngoài, công nhân bị các ông chủ quật roi vào lưng, bị các bà chủ đập gót giầy vào mặt... Ở doanh nghiệp tư nhân (như của một ông chủ là sỹ quan công an tại Luơng Sơn- Hòa Bình), công nhân bị bắt ăn cứt lợn...  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày làm việc vất vả đến kiệt sức, đêm về chen chúc nhau trong những nhà trọ tồi tàn, nồng nực, không quạt điện, không tivi, không có nhà vệ sinh cho phụ nữ.... Khi đau ốm vào bệnh viện, hai ba bệnh nhân phải nằm chổng chân vào mặt nhau trên một chiếc giường đơn. Khổ sở hơn trong nhà tù loại mạt hạng ở nước tư bản. Đồng lương quá rẻ ma.t. Một lao công Mỹ được thuê 5 USD/ giờ. Công nhân Việt Nam chỉ được trả khoảng 0,25 USD/giờ, và thấp hơn. Công nhân Việt Nam không chỉ bị các ông chủ trực tiếp mà còn bi. Đảng, bi. Nhà nước bóc lô.t. Chủ trực tiếp bóc lột thông qua việc trả lương quá thấp. Đảng và Nhà nước bóc lột do quan chức tham nhũng bòn rút; do công nhân phải gánh chịu hậu quả thiệt thòi từ những đường lối sai lầm, những chủ trương bất cập gây nhiều lãng phí hết sức lớn; do người lao động không chỉ phải vắt kiệt sức để góp phần nuôi một bộ máy hành chính quá cồng kềnh mà còn, một cổ đôi tròng, phải nuôi một bộ máy Đảng cùng các tổ chức cận thần của Đảng quá lớn.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ tâng bốc phỉnh lừa để động viên công nhân và nông dân xả thân đổ máu phơi xương ra để cướp lấy chính quyền cho Đảng, rồi Đảng đưa Điều 4 vào Hiến pháp để được vĩnh viễn ngồi nghễu nghện trên đầu nhân dân. Thực tế Đảng chẳng chăm lo gì đến công nhân. Sau hơn nửa thế kỷ ra đời và nắm quyền lãnh đạo, nghị quyết 7 của Ban Chấp hành Trung ương khóa VII còn ghi rõ rành: &lt;strong&gt;“Giai cấp công nhân thông qua Đảng tiền phong của mình đã lãnh đạo cách mạng nước ta trong nửa thế kỷ qua, ngày nay lại đang đi đầu trong sự nghiệp đổi mới và công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Nhưng trong quá trình chuyển sang cơ chế mới đã có nhiều biểu hiện coi nhẹ vị trí, vai trò của giai cấp công nhân... Chưa chú trọng bồi dưỡng ý thức giai cấp, trình độ kiến thức và tay nghề, lương tâm nghề nghiệp, tác phong công nghiệp... cho công nhân. Chưa làm tốt việc chăm lo lợi ích tạo ra động lục trực tiếp kích thích công nhân sáng tao...”&lt;/strong&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tệ bạc hơn, tệ bạc đến mức táng tận lương tâm khi Đảng đưa vào Nghị quyết Trung ương 7: &lt;strong&gt;“Giá nhân công tương đối rẻ là một lợi thế quan trọng để phát triển.”&lt;/strong&gt; (Ngay khi bản Nghị quyết này ra đời tôi đã phản ứng qua bài viết &lt;strong&gt;“Mấy suy nghĩ nhỏ về công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước”&lt;/strong&gt; như sau: &lt;strong&gt;“Tôi thật sự xấu hổ khi thấy bản Nghị quyết của Đảng nêu yếu tố: 'Giá công nhân tương đối rẻ là một lợi thế quan trọng để phát triển'. Nêu như vậy vừa không đúng, vừa rất tàn nhẫn. Chúng ta hiện đại hóa đất nước và xây dựng giai cấp công nhân đề làm gì? Để giá công nhân cứ tương đối rẻ mãi hay sao!? Bởi vì, theo cách nhận thức của bản Nghị quyết thì khi nhân công không còn rẻ tức là không còn lợi thế quan trọng để phát triển...”&lt;/strong&gt;. Oan ức sao, chỉ do những chuyện như vậy mà tôi bị quy là chống Đảng, chống chủ nghĩa xã hội..., bị trù dập, bị bắt tù...). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì những nghị quyết kiểu ấy, lại cũng vì những chủ trương dớ dẩn kiểu &lt;strong&gt;“trí thức hóa công nhân”&lt;/strong&gt; mà công nhân không được đào tạo, không được bồi dưỡng nâng cao tay nghề cho nên xuất khẩu lao động nếu không làm con sen, thằng nhỏ thì cũng chỉ được làm cu-li khuân vác hay phu hồ...  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bị bóc lột, bị đối xử tệ bạc, bị quỵt lương..., công nhân cũng không được đấu tranh, không được biểu thị phản ứng cần thiết. Những quy định của Nhà nước, của Tổng Liên đoàn Lao động Viêt Nam chống lại công nhân, trói chặt công nhân đến mức hầu hết các cuộc biểu tình, bãi công của công nhân đều bị quy là trái pháp luật! Người lãnh đạo biểu tình bị bắt bớ, giam cầm, người tham gia biểu tình bị đe dọa, bị đuổi việc... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể trông cậy vào Đảng, Chính phủ, công nhân Việt Nam phải nhanh chóng đứng lên tự cứu mình. Bằng ý chí sáng suốt và lòng dũng cảm cần thiết, hãy quyết tâm tích cực vận động để thành lập ngay các công đoàn độc lập do chính anh chị em công nhân tổ chức ra và trực tiếp bầu người lãnh đa.o. Chỉ những tổ chức công đoàn như vậy mới thực sự là của anh chị em công nhân, mới thiết tha vì lợi ích hôm nay, mới biểu hiện được nguyện vọng và toan tính tương lai của chính công nhân.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời hiệu triệu của Marx ngày nào có thể hôm nay mới càng thôi thúc &lt;strong&gt;“Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại!”&lt;/strong&gt;. Nhằm vận động dư luận quốc tế lưu tâm đến tình trạng bất công mà công nhân Việt Nam đang phải gánh chịu, yểm trợ công nhân Việt Nam thành lập công đoàn độc lập theo đúng luật lao động quốc tế và tìm mọi cách cụ thể để tranh đấu cho quyền lợi chính đáng của công nhân Việt Nam, một số người quan tâm tại Âu châu, Úc châu, Bắc Mỹ... phối hợp tổ chức hội nghi. Warszawa 2006 tại thủ đô Ba Lan trong 3 ngày, từ 28 đến 30 tháng 10 năm 2006. Chương trình Hội thảo gồm 3 phần: 1) Kinh nghiệm đấu tranh của Công đoàn Đoàn kết Ba Lan, Ủy ban Bảo vê. Công nhân Ba Lan, và các tổ chức lao động tại Âu châu, Úc châu, và Bắc Mỹ 2) Luật Lao động và tình trạng công nhân tại Việt Nam 3) Những biện pháp đấu tranh cụ thể đòi quyền lợi cho công nhân Việt Nam.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin nhiệt liệt hoan nghênh và chân thành cảm ơn những người có sáng kiến và đang dồn công sức cho chủ trương này. Hy vọng Hội nghi. Warszawa 2006 tổ chức tại chính nơi đã khai sinh Công đoàn Đoàn kết Solidarity với sự quan tâm trực tiếp của tổng thống Lech Walesa chắc chắn sẽ thành công tốt đẹp và những chủ trương hoạch định sẽ được hiện thực hóa tích cư.c. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nóng lòng chào đón sự xuất hiện của Công đoàn độc lập ở Viêt Nam để từ đấy những quyền lợi chính đáng của công nhân Việt Nam được bảo vệ thực sự, được đáp ứng thoả đáng.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hà Nội ngày 6 tháng 10 năm 2006 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Thanh Giang &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số nhà 6-Tập thể Địa Vật lý Máy bay &lt;br /&gt;Trung Văn-Từ Liêm-Hà Nội&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116307788094730855?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116307788094730855/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116307788094730855&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116307788094730855'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116307788094730855'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/quyn-li-chnh-ng-ca-cng-nhn-vit-nam-phi.html' title='Quyền lợi chính đáng của công nhân Việt Nam phải được quan tâm - Chào mừng Hội nghị Waszawa 2006'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116307728520911288</id><published>2006-11-09T23:57:00.000+11:00</published><updated>2006-11-10T00:03:29.810+11:00</updated><title type='text'>Sự Xuất Hiện Cảm Động Của Một Tổ Chức Có Giá Trị Lịch Sử</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Đào Văn Bình  &lt;br /&gt;(California ngày  4-11-2006)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đời này, có những chuyện tưởng chừng như không bao giờ xảy ra thì lại xảy ra, những chuyện có thể chỉ nằm trong giấc mơ bỗng nhiên trở thành hiện thực. Sỡ dĩ có những chuyện &lt;strong&gt;“bất ngờ”&lt;/strong&gt; như vậy chẳng qua cũng chỉ vì dòng đời trôi chảy, lẽ biến thiên của Tạo Hóa, lý Cùng-Thông của Trời Đất và nhất là sự biến chuyển của tình hình thế giới. Cách đây chỉ chục năm thôi, nếu có người ở Việt Nam mà nghĩ tới chuyện thành lập một &lt;strong&gt;“Công Đòan Độc Lập”&lt;/strong&gt; hoặc một &lt;strong&gt;“Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị”&lt;/strong&gt; thì đó là một ý tưởng điên cuồng và ngông cuồng. Nếu công an cộng sản biết được thì &lt;strong&gt;“ông phản động”&lt;/strong&gt; này lập tức bị tống vào trại tù kiên giam. Sau khi khai thác để lấy khẩu cung, kê khai &lt;strong&gt;“đồng bọn”&lt;/strong&gt; nạn nhân sẽ bị đưa ra &lt;strong&gt;“tòa án nhân dân”&lt;/strong&gt; thiết lập ngay trong trại tù, tay bị trói, miệng bị nhét một quả chanh và ngay ngày hôm trước, dù &lt;strong&gt;“phiên tòa”&lt;/strong&gt; chưa khai mạc, một vài chiếc áo quan đã được đóng sẵn. Đó là &lt;strong&gt;“bản án đầy khoan hồng và nhân đạo mà Đảng và Nhà Nước dành cho các anh !!!”&lt;/strong&gt; Đó là chân lý của kẻ mạnh, lẽ phải của bạo chúa, sức mạnh của họng súng và nhà tù, sự thắng thế của bạo quyền và sau hết đó là lối xử án theo kiểu pháp đình của lòai muông thú, &lt;strong&gt;“pháp luật đứng về phía chúng tao!”&lt;/strong&gt; (Bản Cáo Trạng của TT. Thích Viên Định). Ấy thế mà trong nỗi sợ hãi, nhục hình, phong tỏa kinh hòang đó, một ánh đuốc đã được thắp lên, những kẻ can đảm đã đứng dậy, &lt;strong&gt;“tâm đại hùng đại lực”&lt;/strong&gt; vỡ tung ra từ màn sợ hãi mênh mông bao phủ, cất lên tiếng nói của lương tri, của đám dân đen khốn khổ …đó là sự ra đời của Công Đòan Độc Lập Việt Nam do nhà văn Nguyễn Khắc Tòan thành lập ở Hà Nội vào ngày 20-10-2006 và Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị vào ngày 27-10-2006 do hai vị Thượng Tọa Thích Thiện Minh và Thích Không Tánh (ở Bạc Liêu là những người tù 26 năm) đứng ra chủ xướng. &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Bên cạnh những phong trào dân chủ, những tổ chức đổi kháng ở trong nước, sự ra đời của hai tổ chức này đã tạo ra trong lòng mọi người một nỗi xúc động sâu xa. Đó là một biến cố trọng đại báo hiệu sự lớn mạnh của phong trào dân chủ trong nước mà không một bạo lực nào có thể ngăn cản được. Chính vì thế mà ngay khi nhận được tin tức đầu tiên về sự ra đời này, vào ngày 30-10-2006 tôi đã gửi một điện thư chúc mừng tới quý TT. Thích Thiện Minh và Thích Không Tánh với nội dung như sau: &lt;strong&gt;“ Chúng tôi vô cùng xúc động hay tin quý thượng tọa đã can đảm đứng ra thành lập Hội Ái Hữu Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam. Là cựu chủ tịch Ban Chấp Hành Tổng Hội Cựu TNCT/VN liên tiếp 06 nhiệm kỳ (1993-2005) tôi xin chân thành gửi lời chúc mừng sự ra đời của một tổ chức có tầm vóc lớn lao này. Tôi sẵn sàng tham gia vào Ban Cố Vấn của Hội…”&lt;/strong&gt; đồng thời tôi đề nghị quý thượng tọa hợp tác với Tổng Hội Cựu TNCT/VN và các Khu Hội Cựu TNCT trên tòan thế giới. Thật may mắn, vào ngày hôm sau 31-10-2006 tôi đã nhận được thư hồi đáp của TT. Thích Không Tánh lời lẽ thật khiêm tốn, nói lên một tấm lòng, nhưng trong tình thế hiện tại Hội khó lòng họat động như ý mong muốn. Rồi trong một điện thư cùng ngày, tôi đã đề nghị chiến hữu Nguyễn Trung Châu – đương kim Chủ Tịch BCH Tổng Hội Cựu TNCT/VN cần tiếp xúc ngay với quý thượng tọa, đồng thời tìm mọi cách để giúp đỡ về tinh thần cũng như vật chất cho Hội. Rồi hai ngày hôm sau 2-11-2006, nhà văn Nguyễn Khắc Tòan từ Hà Nội đã gửi một điện thư chúc mừng, xin gia nhập hội, đồng thời giới thiệu một số khuôn mặt cựu tù nhân chính trị  tiêu biểu của thời đại như: &lt;strong&gt;“ Hòa Thựơng Thích Quảng Độ, GS Hòang Minh Chính, BS Nguyễn Đan Quế, GS Nguyễn Đình Huy, nhà văn hóa Nguyễn Hữu Đang; các nhà văn nhà thơ Thụy An, Trần Dần, Phùng Cung, Lê Đạt,  Nguyễn Kiến Giang, Dương Thu Hương, Bùi Ngọc Tấn, Hà Sĩ Phu; các linh mục Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi, Nguyễn Hữu Giải; các TT.Thích Tuệ Sĩ, Thích Trí Siêu; các nhà trí thức và họat động chính trị như Vũ Đình Hùynh, Đặng Kim Giang, Lê Hồng Hà, Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang, Trần Khuê, Nguyễn Thế Đàm và rất nhiều chiến sĩ dân chủ trẻ như  Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Trương Quốc Huy, Trương Quốc Tuấn, Phạm Bá Hải, Vũ Ngọc Quang, Vũ Hòang Hải, và hằng ngàn quân nhân và quan chức của chế độ VNCH cũ ở Miền Nam trước đây &lt;strong&gt;“ Ôi, danh sách sao mà dài quá thế! Dĩ nhiên danh sách còn nhiều lắm, nhiều tới cả trăm ngàn không sao nhớ hết ! &lt;br /&gt;Do sự xúc động, trong bài này tôi sẽ đặc biệt nhấn mạnh đến sự ra đời của Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam và sẽ nói về Công Đòan Độc Lập Việt Nam trong một dịp khác. Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao sự ra đời của tổ chức cựu tù nhân chính trị trong nước lại nức lòng người như thế ? Tù nhân chính trị hoặc tù nhân lương tâm, ông là ai? Theo nhà văn Nguyễn Khắc Tòan, cũng trong Thư Gia Nhập Hội gửi cho qúy TT. Thích Thiện Minh và Thích Không Tánh nêu trên, họ là &lt;strong&gt;“ những người bất đồng chính kiến, những nhà đấu tranh dân chủ, những nhà họat động cho tự do tôn giáo có tên tuổi, hay những cựu sĩ quan và công chức của chế độ VNCH cũ ở Miền Nam trước đây mà còn bao gồm cả hàng ngàn, hàng vạn những nạn nhân là những người bị bắt giam, bỏ tù vì đã tìm cách vượt biển, vượt rừng trốn bỏ đất nước tìm đường đến các xứ sở Tự Do thịnh vượng nhất sau ngày 30-4-1975. Hàng ngàn đồng bào các dân tộc người Thượng ở Tây Nguyên đã nổi dậy và bị truy bắt trong thời gian từ năm 2001 đến nay mà tôi đã từng ở tù cùng họ trong trại giam Ba Sao, Nam Hà.”&lt;/strong&gt; Còn theo Bản Điều Lệ của Tổng Hội Cựu TNCT/VN thì &lt;strong&gt;“ Cựu tù nhân chính trị Việt Nam là những người đã bị giam giữ trong các trại tù của CSVN trước hoặc sau năm 1975 vì đã phục vụ cho chính quyền quốc gia hoặc đồng minh, hoặc là thành viên của các đảng phái quốc gia, hoặc đã tham gia vào các Mặt Trận Phục Quốc nhằm đánh đổ cộng sản  sau ngày 30-4-1975, hoặc bản thân có những hành động chống cộng và bị cộng sản cầm tù. Trong tương lai, nếu điều kiện đấu tranh ở trong nước cho phép Tổng Hội sẽ bao gồm thêm tất cả những ai vì đấu tranh Dân Chủ, Tự Do cho Việt Nam mà bị nhà cầm quyền cộng sản giam giữ.”&lt;/strong&gt; Dù hai định nghĩa nêu trên đã khá rành mạch và tại hải ngọai, dù đã có hàng chục cuốn hồi ký, hằng trăm truyện nói về  người tù cải tạo nhưng không có một định nghĩa nào có thể vẽ hết chân dung của người tù cải tạo hay tù nhân chính trị. Vậy thì phải mô tả về họ như thế nào? Thưa, họ là những người đứng ở một chiến tuyến đối lập với chủ thuyết cộng sản; họ là các nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ, thậm chí là các thương gia, nghiệp chủ, các nhà họat động văn hóa, các vị tu sĩ. Dù họ không vi phạm bất cứ một đạo luật nào về tư pháp và hình sự, do phục vụ cho một chính quyền đối lập, hoặc là thành viên của một đảng phái đối lập, do có những hành vi đấu tranh cho dân sinh, dân chủ, công bằng xã hội, cho tự do tôn giáo, tự do hành đạo, tố cáo những mặt sai trái của chính quyền, loan tải tin tức trung thực, bày tỏ nguyện vọng chân chính của người dân một cách ôn hòa, hợp pháp, hoặc có những tác phẩm văn chương chống lại chủ nghĩa và chính quyền cộng sản, bày tỏ quyền tự do tư tưởng, nói lên nguyện vọng tha thiết của người dân (nhưng trái ý bạo quyền) họ bị bắt giam vào các Trại Lao Cải. Họ bị lưu đày biệt xứ (như HT Thích Quảng Độ, Cụ Vũ Hồng Khanh). Nếu ở trong tù thì họ phải lên rừng, lội sông, lội suối đốn gỗ, đốn nứa, chặt tre, chặt vầu, làm gạch để xây nhà tù trong khi thân xác đói lạnh tả tơi, bệnh họan không thuốc chữa. Họ bị tra tấn, hành hạ, nhục mạ, cùm kẹp, tước đọat tài sản, con cái của họ bị kỳ thị khinh miệt, khủng bố tinh thần ngày đêm. Họ phải kéo cày thay trâu, chạy theo con bò hứng lấy phân bò ỉa ra để đạt cho được chỉ tiêu. Họ phải ăn bo bo là thực phẩm dành cho ngựa, ăn sắn sùng phơi khô triền miên khiến tuyệt đường sinh dục. Họ phải ăn chuột cống, cóc nhái, cào cào châu chấu, sâu đất, rau dại, lá cây để sinh tồn. Họ bị tra tấn ngày đêm bằng những buổi học tập, kiểm thảo, khai báo, liên hệ bản thân, tố cáo đồng bạn khiến bao người đã hóa điên hoặc tự sát để từ giã kiếp đọa đày. Cơm tù kiên giam bỏ muối mặn tới nỗi tù nhân phải đái vào đó mới ăn được, rồi khi được thả ra, họ gục mặt xuống để uống nước cống. Cuộc sống tại nơi các trại cải tạo là cuộc sống chết nhưng không chết ngay mà là chết lần chết mòn. Nó là địa ngục trong địa ngục. Nó là một tổng hợp từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây những thủ đọan tinh vi nhất để hành hạ con người từ cân não, bao tử, thể xác đến tinh thần. Từ miếng bánh, củ khoai, củ sắn, chén cơm, miếng thịt, cuốn sách, bài báo, bài học tập, chương trình phát thanh, phim ảnh, bài hát, thơ, kịch, tiểu thuyết cũng đều được nghiên cứu để biến con người thành một xác chết biết đi, một lọai âm binh, một lòai nô lệ mất cả linh hồn rồi chỉ còn biết phản xạ như lòai thú vật: đưa miếng thịt ra thì chảy nước miếng, giơ cái roi lên thì nằm xuống, bảo chạy là chạy, bảo cúi đầu là cúi đầu, bảo chết là chết như con chó của Pavlov, và lúc nào cũng tuyệt đối trung thành, tôn thờ Đảng CSVN như tôn thờ Thượng Đế. Và những địa danh sau đây – theo nhà văn Nguyễn Khắc Toàn đã trở thành &lt;strong&gt;“vết nhơ, là nỗi ô nhục không sao gột sạch được trong lịch sử dân tộc Việt Nam &lt;strong&gt;“ Đó là các địa ngục Hòang Liên Sơn, Phố Lu, Lào Cai, Yên Bái, Tuyên Quang, Phú Thọ, Vĩnh Quang, Tân Lập Vĩnh Phú, Cổng Trời, Cấn Tỷ, Hà Giang, Hà Tây, Hà Sơn Bình, Hỏa Lò, Trại B14 Thanh Liệt - Thanh Trì, Nam Hà, Ba Sao, Đầm Đùn, Lý Bá Sơ, Thanh Hóa, Thanh Phong, Thanh Cẩm, Nghệ Tĩnh, Ái Tử,  Bình Điền, Tiên Lãnh, Phú Yên, Xuân Phước, Sông Cái Ninh Thuận, Gia Trung, Nước Nhóc Ba Tơ, Z30A, Z30B, Z30C, Long Giao, Tây Ninh, Trảng Lớn, Khám Chí Hòa, Phan Đăng Lưu …và không sao kể xiết mà thế giới đã gọi đây là &lt;strong&gt;“Vietnamese Gulak”&lt;/strong&gt; (Quần Đảo Ngục Tù tại Việt Nam). Theo thống kê của Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ và Ân Xá Quốc Tế khỏang 65,000 quân-cán-chính VNCH đã bỏ mình trong các trại lao cải, còn số bị thủ tiêu, bắn giết trong giai đọan đầu thì không ai biết được. Còn những người sống sót, sau khi được thả ra họ đã bỏ lại sau lưng tất cả, can đảm đạp lên sóng nước, vượt biển tìm Tự Do. Họ định cư tại hải ngọai sớm nhất cũng phải là những năm 1980. Họ phải đối đầu với bao nhiêu vấn đề cơm áo sinh tử, khó khăn, lạ lẫm nơi xứ lạ quê người. Thế nhưng khi họ vượt biển ra đi, họ mang theo bao nhiêu hòai bão lớn lao, bao nhiêu dặn dò, nhắn nhủ của bạn đồng tù và tiếng réo gọi của đồng bào hằng đêm vọng về từ bên kia bờ Thái Bình Dương cho nên họ đã nghiến răng, vượt qua mọi gian khó trong cuộc sống, thành lập các hội cựu tù nhân chính trị đầu tiên vào những năm 1986-1987 tại Nam Cali, Houston và San Jose. Do lòng can đảm, do sự cảm thông và hiểu biết, họ đã tìm cách ngồi chung lại với nhau để thành lập Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam tại Orange County. Đây là một diễn tiến quan trọng làm nức lòng người hải ngọai lúc bấy giờ. Trong Lễ Ra Mắt BCH Tổng Hội Cựu TNCT/VN cũng tại Orange County vào ngày 19-2-1989, tôi đã đọc một bài phát biểu cảm tưởng trong đó có đọan &lt;strong&gt;“ Bởi vì người tù không có địa vị để giành giựt, không có quyền lợi để chia chác và tuyệt nhiên không có chức vụ để cấu xé nhau. Qua kinh nghiệm thất bại đau thương của ngày 30-4-75, hơn ai hết người tù thấu cảm rằng Đòan Kết là Sống, là lấy lại được nước. Chia Rẽ là Thất Bại là mất nước là tủi nhục là lưu vong là chết không nhắm mắt. Do đó mà Tổng Hội Cựu TNCT/VN đã ra đời.”&lt;/strong&gt; Rồi do lớp người tù Vượt Biển, định cự theo diện ODP (Ra Đi Trong Vòng Trật Tự) và Chương Trình HO tới Mỹ mỗi lúc một đông đảo, Tổng Hội Cựu TNCT/VN từ 03 Khu Hội đã tiến lên 33 Khu Hội trên tòan nước Mỹ, Pháp và Canada và đã bắt liên lạc được với anh em cựu tù nhân chính trị Úc Châu. Dù không phải đồng hương, cùng trường, cùng đơn vị, binh chủng, họ đòan kết và thương mến nhau thật lòng và tạo nên một Đại Gia Đình Cựu Tù Nhân Chính Trị (kể cả con cái là 200,000 người) nằm rải rác trên khắp thế giới. Phương châm của họ là Không Quên Bạn Tù, Không Quên Đồng Bào Đau Khổ. Trong suốt 17 năm qua, lực lượng cựu tù nhân chính trị tại Hải Ngọai đã luôn luôn đi đầu, vững vàng về lập trường và hỗ trợ tích cực cho các cuộc đấu tranh vì Dân Chủ, Tự Do ở trong nước. Riêng bản thân tôi, 12 năm (tức sáu nhiệm) kỳ làm chủ tịch Ban Chấp Hành Tổng Hội, tôi luôn luôn ước mơ một ngày nào đó sẽ được bắt tay các anh em, và quý vị cựu tù nhân chính trị ở trong nước…và giấc mơ ấy ngày nay đã trở thành hiện thực.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự ra đời của Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị trong nước theo lời tâm tình của TT. Thích Không Tánh &lt;strong&gt;“Là hòai bão ấp ủ từ những ngày còn trong tù; chứ với tình cảnh, chế độ độc tài tòan trị của VC hiện nay thì Hội Ái Hữu TNCT/VN không thể nào thành hiện thực được.”&lt;/strong&gt; Chính vì thông cảm với hòan cảnh khó khăn và nguy hiểm của những người sáng lập - mà qua bài viết này tôi tha thiết kêu gọi các Khu Hội Cựu TNCT và anh em cựu tù nhân chính trị trên tòan thế giới, trước hết: hãy tích cực hỗ trợ tinh thần cho quý vị ở trong nước bằng cách phổ biến và loan tải khắp nơi về tin tức mừng vui này. Sau đó chuẩn bị kế họach yểm trợ tài chánh để Ban Sáng Lập có phương tiện họat động, trợ cấp cho các cựu tù nhân chính trị gặp khó khăn trong đời sống và lần hội có phương tiện để tổ chức đại hội khóang đại. Gia đình cựu tù nhân chính trị ở Hải Ngọai khi về thăm Việt Nam nên mạnh dạn tới thăm quý TT. Thích Không Tánh,TT. Thích Thiện Minh, Ô. Nguyễn Khắc Tòan để bày tỏ tinh thần đòan kết, ngưỡng mộ và chia xẻ. Tôi tin rằng tù nhân chính trị chúng ta – những người lúc nào cũng nấu nung lòng ái quốc, thông cảm nỗi bất hạnh khổ đau của 80 trịêu đồng bào trong nước, đã trưởng thành trong biển máu và nước mắt …chắc chắn sẽ làm được việc này. Còn riêng Tổng Hội Cựu TNCT/VN tôi trân trọng đề nghị: Đại Hội 10 của Tổng Hội Cựu TNCT/VN tổ chức tại Thành Phố Philadelphia, Tiểu Bang Pennsylvania nhân dịp Lễ Độc Lập Hòa Kỳ 2007 tới đây, chúng ta sẽ trực tiếp hoặc nhờ Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam hoặc Bộ Ngọai Giao Hoa  Kỳ gửi thiệp mời tới qúy TT. Thích Không Tánh, Thích Thiện Minh, Nhà Văn Nguyễn Khắc Tòan cùng một số vị cựu tù nhân chính trị khác…tham dự Đại Hội 10 của chúng ta. Chúng ta sẽ mua vé máy bay, lo chỗ ăn chỗ ở và chi phí đi lại cho quý khách. Chúng ta sẽ làm được điều đó. Các cựu tù nhân chính trị tại hải ngọai sẽ xúm xít lại, bảo nhau để làm việc đó. Chúng ta phải hãnh dịên khi làm việc đó. Nếu như bạo quyền cho phép… thì cảm động biết là bao nhiêu ? Chúng ta sẽ ôm những vị ấy mà khóc. Khóc vì mừng vui, khóc vì thương nước, thương bạn tù và thương đồng bào. Còn nếu như bạo quyền &lt;strong&gt;“đóng cửa rút cầu”&lt;/strong&gt; thì đây cũng là cơ hội tốt để nói thêm cho thế giới biết bộ mặt gian trá của một chế độ bất nhân. Không có cuộc đấu tranh cứu nước nào mà không gian khổ. Cứ thử nhìn vào lịch sử Ba Lan, Tiệp Khắc và Hung Gia Lợi xem bao nhiêu triệu người đã gục ngã trước họng súng và xe tăng của Liên – Xô mới có được nền dân chủ như ngày nay ? Bao nhiêu thanh niên thiếu nữ bị xe tăng của Đặng Tiểu Bình và Giang Trạch Dân cày nát ở Thiên An Môn mà đất nước Trung Hoa đã có dân chủ đâu? Nhưng khi một ánh đuốc đã được thắp lên, một chiến sĩ dân chủ bị cầm tù, một nhà ái quốc bị lên đọan đầu đài, một bài báo về tự do, dân chủ được lan truyền trong dân chúng…thì hơi thở của cuộc đấu tranh vẫn còn, dòng sinh mệnh của dân tộc vẫn có cơ hồi sinh.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dường như dấu hiệu của Mùa Xuân chỉ là mấy mụt nhỏ nứt ra từ những thân cây khô héo của Mùa Đông dài hiu hắt. Tuy nhiên Mùa Xuân chỉ thật đến khi có ngọn gió Xuân ấm áp nhẹ nhàng thổi tới. Mà ngọn gió ấm áp ở đây chính là sự thức tỉnh của lòng người, sự đòan kết của các đòan thể, sự can đảm dấn thân của các lãnh tụ đang đấu tranh và sự hỗ trợ hết lòng của khối 3 triệu người Việt hải ngọai cho công cuộc đấu tranh lịch sử đầy gian khổ này. Chúng ta, quý thầy, quý cha, quý vị và đồng bào trong nước đang hy sinh đấu tranh để làm gì? Xin hãy cùng đọc bài thơ Khi Lòai Quỷ dưới đây để thấy tấm lòng của mọi người trong công cuộc đấu tranh này:  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Khi lòai quỷ đã không còn ngự trị &lt;br /&gt;Sống dậy đi ôi đất nước điêu tàn &lt;br /&gt;Hoa thân ái đã giăng đầy lối ngõ &lt;br /&gt;Nghĩa đồng bào kết chặt bởi Yêu-Thương &lt;br /&gt;Đất Vạn Xuân xuân bằng tình yêu nước &lt;br /&gt;Khối triệu người quyết dựng lại Quê Hương.&lt;/em&gt;  &lt;br /&gt;(Trích Thiên Sử Thi Của Người Vượt Biển)  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đào Văn Bình  &lt;br /&gt;(California ngày  4-11-2006)&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116307728520911288?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116307728520911288/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116307728520911288&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116307728520911288'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116307728520911288'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/11/s-xut-hin-cm-ng-ca-mt-t-chc-c-gi-tr.html' title='Sự Xuất Hiện Cảm Động Của Một Tổ Chức Có Giá Trị Lịch Sử'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116109764689904902</id><published>2006-10-18T01:06:00.000+10:00</published><updated>2006-10-18T01:07:27.206+10:00</updated><title type='text'>VC: THỪA SAI CỦA TRUNG CỘNG</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Nguyễn văn Canh &lt;br /&gt;12 tháng 10, 06&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh kẻ làm Thừa sai giống như người được người khác sai bảo, làm công việc cho người khác; giống một đầy tớ giúp việc trong một gia điønh, để lo những công việc lặt vặt, do một chủ nhân sai bảo nhằm phục vụ quyền lợi của chủ. Ở đây, khi gọi Ðảng Cộng sản Vệt nam (VC) là Thừa sai của Ðảng Cộng sản Trung Hoa (TC), thiø cũng giống hình ảnh đó. Tuy nhiên có khác nhiều. Người ta không thấy mặt ông chủ ngoại bang là TC ngồi ở các vị trí trực tiếp cai trị trên đất Việt namnhư thuở xưa.. Ðược TC giúp đỡ và đưa vào ngôi vị một chính quyền theo chế độ độc tài toàn trị, VC thay mặt người chủ là ngoại bang xâm lăng theo chủ nghĩa bá quyền để cai trị công dân của miønh. Với quyền hành tuyệt đối và vô giới hạn, VC dùng quân đội và cảnh sát thẳng tay ngược đãi dân của họ bằng các phương pháp của quan Thày đưa ra. Nếu so với những gì mà các triều đại Trung Hoa hay thực dân Pháp trước đây đã đô hộ, ta có thể nói rằng các biện pháp mà VC áp dụng vướt quá mức tưởng tượng của con người, nghĩa là, ngoại bang trước đây khi cai trị VN đã không có những hành vi dã man đến mức như vậy. &lt;br /&gt;Bài này sẽ trả lòi hai câu hỏi: 1) Trung Cộng giúp Hồ ở ngôi vị thừa sai, 2) Thừa sai làm những gì thay cho cho quan Thày? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;I. TC giúp Hồ ở ngôi vị Thừa sai. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GS Qiang Zhai trong cuốn "China and the Vietnam Wars, 1950-1975", do Ðại học North Carolina University, xuất bản năm 2000, trong đó có hai chương ba?n vê? vai tro? cu?a ca?c cô? vâ?n Trung Quô?c trong cuô?c chiến chô?ng Pha?p ơ? Viê?t Nam, đã nói tới các chi tiết liên quan tới việc Hồ chí Minh yêu cầu Mao viện trợ về quân sự và lãnh đạo chính trị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a) TC cung cấp quân viện và chỉ huy quân đội VC. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng Tư 1950,  Hồ Chí Minh đề nghị Trung cộng gửi chuyên viên quân sự đến Việt Nam với tư cách cố vấn ở Đại Bản Doanh (Bộ Tổng Tư Lệnh) Việt Minh và ở cấp sư đoàn, và với tư cách chỉ huy ở cấp trung đoàn và tiểu đoàn. TC không nhận làm chỉ huy ở cấp dưới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Ngày 17-4-1950, quân ủy trung ương Đảng Cộng sản Trung Hoa ra lệnh thành lập nhóm cố vấn quân sự Trung Quốc. Nhóm này gồm 79 cố vấn, cùng một số phụ tá. Từ tháng Tư đến tháng Chín năm 1950, Trung cộng gửi cho Viêṭ Minh số lượng lớn viện trợ quân sự và phi quân sự, gồm 14.000 súng trường và súng lục, 1700 súng máy và tiểu liên, 150 súng cối, 60 khẩu pháo, và 300 bazooka, cùng đạn dược, thuốc, quần áo và 2800 tấn thực phẩm. Tháng Tám 1950, Lã Quý Ba là người đứng đầu một phái đoàn cố vấn chính trị sang Việt Nam &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh việc yêu cầu Trung cộng gửi viện trợ và gửi nhóm cố vấn quân sự đến Việt Nam, Hồ Chí Minh cũng đề nghị gửi sang một cố vấn quân sự cao cấp để điều phối chiến dịch biên giới. Trung cộng cử vị tướng nổi danh Trần Canh (1903-1961) sang Việt Nam ngày 7-7-1950.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vai trò chỉ đạo cuộc chiến của Trần Canh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1) Huy động Phụ nữ vào vị trí chiến đấu như Mao đã làm. Trần Canh viết trong nhật ký, rằng y đã phát hiện Việt Minh bỏ qua việc huy động phụ nữ trong cuộc kháng chiến chống Pháp và nói điều này với bộ máy lãnh đạo của họ Hồ. Trần Canh nói rằng TC đã áp dụng học thuyết ‘chiến tranh nhân dân’ của Mao vào Việt Nam. Trong cuộc kháng chiến chống Nhật và chống Quốc Dân Đảng, Mao đã thành công trong việc huy động phụ nữ cho chiến tranh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2) Ngày 22 tháng 7, 50, Trần Canh đưa ra kế họach "công đồn đả viện", đánh chiếm các đồn bót hẻo lánh và hủy diệt lực lượng cơ động cứu viện của Pháp. 4 ngày sau, Quân Ủy TC chấp thuận kế hoạch này. Trần Canh áp dụng chiến lược này để đánh chiếm thị xã Cao Bằng: Việt minh tấn công một số đồn bót biệt lập gần Cao Bằng, và tập trung lực lượng phục kích tiêu diệt 3 tiểu đoàn viện binh Pháp từ Lạng sơn đi lên. Chiếm đựơc Cao Bằng, làm tình hình vùng Ðông Bắc và Bắc Việt nam thay đổi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3) Ngày 11 tháng 10, Trần Canh đưa ra các biện pháp cải tiến lực lượng Việt minh gồm a) thăng thưởng cán bộ như tổ chức mừng chiến thắng, lựa chọn và tặng thưởng các gương anh hùng; b) đối xử với tù binh gồm cả yêu cầu họ viết thư cho gia đình, bàn bè làm lung lay tinh thần đối phương, chiêu mộ tù bình người Việt và thả người Pháp và Maroc sau khi họ đã được cải tạo. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4) Đầu năm 1951, Trung cộng đưa ra một kế hoạch tăng hiệu năng cho cơ cấu lãnh đạo quân sự của họ Hồ , giúp Bộ tổng tham mưu, tổng cục chính trị và tổng cục hậu cần cùng các sư đoàn ‘giảm biên chế’. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5). Các cố vấn Trung cộng ở cấp sư đoàn mở lớp huấn luyện cho các cán bộ Việt cộng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phương pháp giáo dục ý thức hệ mà các cố vấn Trung cộng đưa vào Việt Nam có tên gọi ‘chỉnh huấn’. Phương pháp Mao-ít này nhấn mạnh rằng  tầng lớp ưu tú hãy tự rèn luyện để bồi dưỡng chính trị và đạo đức. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, vào năm 1954, người chỉ huy cuộc tấn công Ðiện Biên Phủ là tướng Vi quốc Thanh, với 3 Sư Ðoàn TC tham chiến. TC xây một con đường từ Mông Tự cách biến giới VN khoảng 30 cây số để chuyên chở quân trang quân cụ của TC cho trận chiến này. Võ nguyên Giáp được cơ quan tuyên truyền của VC và TC thổi lên làm "anh hùng Ðiện Biên" mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Lã quí Ba lãnh đạo về chính trị: Còn Kế hoạch  xây dựng bộ máy nhà nước do  cố vấn chính trị Lã Quý Ba chỉ đạo như  làm các luật lệ và chính sách liên quan tài chính, thuế khóa, quản lý báo chí và phát thanh, đối xử với các nhóm thiểu số... Kế hoạch này được thực niện từ năm 1951. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;II. Thừa sai thực thi chánh sách của TC. Tôi chỉ xét tới vài công tác lớn trong đó VC đóng vai trò Thái thú người bản xứ thực hiện âm mưu của ngoại bang từ giữa thập niên 1950 cho đến nay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;a). Các âm mưu/hành động xoá bỏ căn cước của dân tộc Việt, hay bán linh hồn cho TC. Sau khi ở hang Pắc Bó về, họ Hồ du nhập ngay ý thức hệ Mác Lê và Mao vào Việt nam. Các cán bộ Ðảng, Ðảng viên được học tập tư tưởng Mao trạch Ðông ( ngoài Mác, Lê). Các đảng viên Ðảng Cộng Sản Việt nam có nhiệm vụ cưỡng ép dân Việt thực thi các tư tưởng ấy. Những suy nghĩ trái với Mao bị cấm đoán và nếu kẻ nào hành động trái lại đều bị loại trừ hay đi cải tạo. Tôi lấy thí dụ điển hiønh là tư tưởng Mao được thực hiện trong Cuộc Cải Cách Ruộng Ðất ở Bắc Việt, Chính sách Hợp Tác Hoá Nông nghiệp gồm tổ đổi công, hợp tác xã cấp thấp, rồi hợp tác xã cấp cao, với phương thức bình công chấm điểm của các đội sản xuất... Lề lối sinh hoạt và suy nghĩ trong trí não cũa mỗi người được dập theo khuôn mẫu của TC. Về văn hoá văn học, VC có Nhân Văn Giai Phẩm theo Trăm Hoa Ðua Nở của TC để tiêu diệt các mầm mống tư tưởng dân tộc trong nhóm văn nghệ sĩ trí thức Việt nam, ngõ hầu thống nhất hoá với tư tưởng Mao. Ngay cả danh từ của TC dùng, cũng được du nhập vào VN: Nào là "Chính huấn", "Rèn quân, Chỉnh cán" . Trong dân gian, các danh từ từ TC cũng được du nhập vào các tầng lớp xã hội để cho dân chúng quen với lối sống, lối suy nghĩ của Trung Hoa. v.v.. Sau khi VC chiếm được Bắc Việt, Bài hát Ðông Phương Hồng được Ðảng viên, đoàn viên các tổ chức quần chúng của Ðảng và nhiều từng lớp trong xã hội học thuộc lòng. Các điệu múa hát, được gọi là "múa hát Hoà Bình", " son đố mì" được dạy và phổ biến khắp nông thôn Bắc Việt vào thời gian này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, thì TC đề ra "Kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa",, "Láng Giềng Hữu Nghị, Hợp Tác Toàn Diện, Ổn Ðịnh Lâu Dài, Hướng Tới Tương Lai ." Lãnh đạo VC cũng nhắc lại nguyên văn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, họ Hồ và các lãnh đạo VC còn dùng các hình ảnh vật thể của TC để áp đặt ảnh hưởng của bọn bá quyền TC vào óc, vào tiềm thức người dân Việt. Một thí dụ là hình ảnh của ‘lãnh tụ’ Mao được treo trong các phòng họp của chính quyền, của Ðảng và trong các buổi lễ lớn, hay các buổi họp ở nơi công cộng và VC tôn kính Mao như một anh hùng dân tộc Việt, ngay cả trong lúc Mao còn sống. Huy hiện Mao với cờ TC được phổ biến khắp nơi trên đất Bắc sau năm 1954. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;b) Tàn sát dân Việt. Những gì họ Hồ và lãnh đạo VC thực hiện qua các buổi đấu tố trong cuộc CCRÐ ở Bắc Việt từ 1953 và đặc biệt là trong những năm 1955 và 1956 với vai trò của cố vấn TC có hiện diện và đi sát với các Ðoàn CCRÐ tại khắp Bắc Việt để trực tiếp chỉ đạo và kiểm soát các cán bộ VC khi thi hành công tác này, thì thấy rõ vai trò của tư tưởng của Mao trong đời sống dân chúng. Bao nhiêu người là nạn nhân của chính sách ấy và bị qui kết là địa chủ và bị giết hay bị đi cải tạo? Con số người bị liên lụy là 5% dân số Bắc Việt lúc đó. Mà dân số này là 14 triệu người. Trong số này, có 40,000 người đã là Ðảng viên còn sống sau khi chiến tranh chấm dứt ( tôi không nói tới những người đã chết), dù chính họ đã đóng góp một phần thân thể, đóng tài sản, mồ hôi, nước mắt v.v. chiến đấu chống thực dân Pháp để dành độc lập cho dân tộc. Sau khi thắng được giặc Pháp, họ Hồ thanh trừng họ. Người ta có nhắc nhiều đến vai trò của TC trong vụ thanh trừng dã man một cách công khai trong khi thi hành chính sách CCRÐ một địa chủ nổi tiếng là giầu có, dù đã nuôi dưỡng lãnh đạo hàng đầu của Ðảng, kể cả chính Hồ chí Minh và đã đóng góp tài sản, cơ nghiệp của mình cho Ðảng từ thời gian đấu tranh còn bí mật là Bà Nguyễn thị Năm làm một thí dụ. Các phương pháp hành động như đấu tốcủa VC là phương pháp người ta thấy ở TC trước đây. Họ Hồ và lãnh đạo VC đã gửi Hồ Viết Thắng bí mật sang TC học tập phương pháp ấy. Khi về Thắng điều khiến trường huấn luyện cán bộ CCRÐ trong rừng núi ở miền Cao Bắc Lạng để thực thi công tác này. Các cố vấn TC đã thực hiện tư tưởng Mao, và quyết định thay cho họ Hồ và đồng bọn để các suy nghĩ của Mao được thực hiện ở Việt nam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðiều này trái hẳn với truyền thống dân tộc Việt. Ðó là truyền thống hoà giải. Sau khi đánh thắng giặc ngoại xâm, các đời vua trước đây đã không bao giờ trả thù những nguời theo giặc, và còn tạo cơ hội để cho những người đó có đóng góp sức miønh cho cộng đồng dân tộc. Vua nhà Trần, trong lần chống quân Nguyên lần thứ nhất, còn cho đốt tráp tài liệu gồm các thư của một số quan lại tư thông với giặc Nguyên. Vua Lê Lợi vào Thăng Long cũng không lùng bắt các công thần triều đại cũ, hay những người chống lại triều đại mới. Và vua Quang Trung đánh xong quân Thanh cũng không hề trả thù ai. Từ trước đó Ngài còn trọng dụng những nhân tài Bắc hà theo triều Lê. Không có một người nào lại ‘giết thần dân’ của mình, nhất là giết những ngừơi đã cộng tác với mình, góp sức với mình, cùng chiến đấu với mình để bảo vệ cõi bờ sau khi đất nước thanh bình. Trái lại, noi theo chính sách của TC, Hồ và lãnh đạo VC đã thay thế Thái Thú Tàu trong nhiệm vụ ngược đãi dân tộc Việt. Nếu ta quan sát kỹ thì thấy vai trò Thừa sai của VC trong cuộc CCRÐ này còn đi xa hơn cả Thái thú người Trung Hoa được cử sang Việt nam trước đây để cai trị. Thái thú người Tàu đã không làm như vậy. Chúng chỉ bắt và giết một ít người yêu nước nổi dậy, chống đối sự đô hộ như trường hợp Thi Sách vào kỷ nguyên đầu của Công Nguyên, đồng thời bắt dân chúng "lên rừng kiếm sừng tê giác, xuống biển mò ngoc trai" cho quân xâm lược. Không thấy sử sách Việt nam ngay cả của Trung Hoa ghi chép những tàn sát man rợ một cách tràn lan đồng bào của mình như VC đã làm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;c) Nhượng lãnh thổ và lãnh hải: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Công hàm của Thủ tướng Việt cộng vào năm 14 tháng 9, 1958 về Biển Ðông. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.TC chiếm Vùng Tuyên Ðức thuộc quần đảo Hoàng Sa năm 1956 và vùng Nguyệt Thiềm tháng 1 năm 1974. TC đã xây hồ nước ngọt, doanh trại quân sự, có phi trường cho phi cơ cánh liền lên xuống, có quân trú phòng và sử dụng Hoàng sa làm căn cứ tiền phương hướng xuống phía Nam. Ngoài ra, TC cũng xây trung tâm du lịch nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.Tình trạng Biển Ðông hiện nay: TC đã chiếm khoảng 20 đảo trong vùng Trường Sa và đặt mốc chủ quyền trên đảo Ða Lạc vào 1992. Nay, Nông dức Mạnh đang thực hiện âm mưu nhượng nửa chủ quyền Biển Ðông qua công tác hợp tác khai thác dầu khí với TC. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.Chuyển nhượng vô thường một phần lãnh thổ trên đất liền và một phần vùng Vịnh cho TC. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VC âm thầm ký hiệp ước phân định biên giới vào 30 tháng 12, 1999 và 6 tháng sau, Quuốc Hội VC cũng âm thầm phê chuẩn Hiệp Ước này. VC áp dụng cùng một thủ tục như vậy với 2 hiệp ước: phân chia vùng Vịnh và Hiệp Ước Nghề Cá (đánh cá chung) được phê chuẩn vào 2003. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A. Hiệp ước phân chia ( sang nhượng) Biên giới 30 tháng 12 năm 1999. Vùng đất đã bị mất: VC còn dấu, nên không biết rõ được các khu vực đã nhượng cho TC, ngoại trừ một số vùng : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Giang: Có cả thẩy 5 dãy núi đã lọt vào tay TC. Ðó là các dãy núi 1250, 1545, 1509, 772 và 233 thuộc hai huyện Yên Minh và Vị Xuyên. Dãy núi 1509 có tên tiếng Việt là Núi Ðất, nằm trong phạm vi xã Thanh Thúy, huyện Vi Xuyên. Dãy này cao 1,422 thước với khoảng 20 cao địa nằm về hướng Ðông. Dãy này kiểm soát tòan vùng trong đó có con đường từ Trung Hoa vào Việtnam. Núi này đã bị chiếm mất, và đã lọt vào lãnh thổ Trung Hoa. TC đã đổi tên thành Lão Sơn. Một dãy núi khác là 1250 có tên là Núi Bạc thuộc huyện Yên Minh và đã lọt vào lãnh thổ Trung Hoa và nay TC đã đổi tên thành Giải Âm Sơn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lạng Sơn: Có 2 vùng đất nay thuộc TC. Hai vùng này nằm hai bên quốc lộ 1, gần với Ải Nam Quan, sâu trong nội địa Viêt nam. Một vùng đất phía trái gồm các dãy núi 820 và 636 thuộc xã Quốc Khánh, huyện Tràng Ðịnh. Và vùng đất phía phải là khu vực Bình Ðộ 400 thuộc huyện Cao Lộc. Vùng này nằm sau cốt mốc số 26 của Hiệp Hước Thiên Tân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;B. Phân chia vùng (sang nhượng) Vịnh và đánh cá chung &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1). Hiệp ước Phân chia vùng Vịnh. Tòan vùng Vịnh Bắc Việt có một diện tích là 123, 700 km2. Dựa theo Hiệp ước Thiện tân, Việt nam được chia một diện tích là 63% hay 77, 931 km2, Trung Hoa có 37% hay 45,769 km2. Nay VC và TC thoả thuận với nhau một tỉ lệ mới: Việt nam còn 66, 798 km2 hay là 54%, và Trung Hoa được 56,902 km2 hay 46%. Một đường ranh giới mới được chạy lượn theo hiønh bờ bể VN và bờ bể đảo Hải nam được vẽ để chia vùng, thay thế đường màu đỏ cua hiệp ước Thiên Tân, là đường màu đỏ chạy thẳng theo hướng Nam Bắc từ Móng cái, phía Ðông đảo Trà Cổ, xuống cửa Vịnh, bắt đầu từ Cồn Cỏ, Vĩnh Linh thuộc Quảng Biønh, chạy sang đảo Hải nam theo hướng đông Bắc. Như vậy VN mất khoảng 11,000 km2. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2). Hiệp Ước Ðánh cá chung và vụ giết 9 ngư phủ quê Thanh Hoá hành nghề trong vùng lãnh hải mới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiệp ước đánh cá chung là Hiệp ước thứ 2 đi song song với Hiệp Ước phân chia vùng Vịnh. Hiệp ước đánh cá chia Vịnh ra làm 2 vùng: vùng Nam Vĩ tuyến 20, gồm 35,000 hải lý. Mỗi bên góp vào 30.5 hải lý. Nếu tính từ đường ranh mới, nằm giữa Vịnh, thì phía Việt nam chỉ còn 12.5 hải lý, tính từ bờ Biển Việt nam, nghĩa là từ bất cứ điểm nào thuộc bờ biển VN. Nói khác đi, VN chỉ còn chủ quyền hợp pháp trong phạm vi 12.5 hải lý mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc hợp tác đánh cá tại vùng này có hiệu lực 12 năm và có thể gia hạn thêm 3 năm nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, còn một vùng nhỏ hơn nằm ở phía Bắc đảo Bạch Long Vĩ được gọi là Vùng qúa độ. Hợp tác giữa hai bên trong vùng này có hiệu lực là 4 năm. Cá đánh đựoc sẽ chia đôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;VC không phổ biến Hiệp Ước, nên không ai biết thể thức hợp tác như thế nào và cũng không thấy có loan báo tàu đánh cá chung của hai bên hoạt động ra sao. Tuy nhiên, vào ngày 8 tháng 1, 05 vừa qua, có xảy ra vụ tàu tuần cảnh của Hải quân TC bắn giết 8 ngư phụ Việt nam quê ở Thanh Hoá vì lý do xâm phạm lãnh hải của TC, nên người ta bíết được một ít chi tiết về cái mà Hiệp Ðịnh gọi là đánh cá chung đó và biết thêm về phạm vi chủ quyền thực sự của VN trên vùng vịnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn phi Phường, một ngư dân sống sót trong cuộc thảm sát ngư dân Việt ấy cho biết: Các thuyền đánh cá của ngư dân Việt nam là thuyền gỗ, đang đánh cá tại một địa điểm nằm về phía Tây của đường ranh vào khoảng 12 cây số. Bất thình lình có các tàu chiến xuất hiện và họ hạ cờ TC xuống, tiến gần vây xung quanh các ngư thuyền VN, rồi nổ súng. Các thuyền đánh cá VN bị đạn và ngư dân bị giết. Thuyền của ông Phường ở xa, nên chạy thoát, nhưng bị Tầu Hải quân TC đuổi theo và bắn vào thuyền của ông ta hàng trăm mũi đạn. TC đuổi thuyền của ông Phường vào tới tân bờ biển Thanh Hoá, rồi mới rút lui. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì có biến cố này, Ngư dân Thanh Hoá cho biết rằng, muốn đánh cá trong Vịnh ( trong phần lãnh hải của VN) phải có giấy phép của chính quyền VC. Ngư dân không xin được giấy phép vì một mặt lệ phí lấy giấy phép quá cao mà ngư dân không có tiền nộp và mặt khác không dễ gì có được giấy phép. Do đó ngư dân Việt hành nghề ngay trong lãnh hải của mình bị coi là đánh cá bất hợp pháp. Ðược hỏi bị trừng phạt như thế nào vì đánh cá bất hợp pháp, ngư dân Thanh Hoá cho biết rằng khi ngư dân TC bắt gập ngư dân VN hoạt động, thường hỏi giấy phép. Nếu không xuất triønh được giấy phép, thiø ngư dân TC trấn lột hết cá, nghĩa là tịch thu hết cá. Như vậy phần lãnh hải trong vùng Vịnh nay thuộc toàn quyền sở hữu của VN chỉ còn 12.5 hải lý mà thôi. Ngư dân Việt chỉ còn quyền hành nghề hợp pháp trong vòng 12.5 hải lý đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðầu năm 2006, VC đã thoả hiệp để cho hải quân Trung cộng chính thức hành quân trong Vịnh Bắc Việt trong một chương trình được gọi là tuần tra chung trong vùng vịnh./. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn văn Canh&lt;br /&gt;Bài khác sẽ trình bày:  &lt;br /&gt;- Các diễn biến đi tới nhượng Ðất và Biển từ phiên họp bí mật tháng 9 năm 1990. &lt;br /&gt;- Vai trò Trương đức Duy, Ðại sứ Trung Cộng tại Hà nội.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116109764689904902?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116109764689904902/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116109764689904902&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116109764689904902'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116109764689904902'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/10/vc-tha-sai-ca-trung-cng.html' title='VC: THỪA SAI CỦA TRUNG CỘNG'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116055917526930520</id><published>2006-10-11T19:29:00.000+10:00</published><updated>2006-10-11T19:33:01.230+10:00</updated><title type='text'>“Xin Đừng Chôn Tôi Gần Cộng Sản!”</title><content type='html'>&lt;strong&gt;David DeVoss &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;(Weekly Standard 9/10/2006) &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Volume 012, Issue 04 &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trà Mi lược dịch&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img height="270" alt="" hspace="8" src="http://take2tango.com/Data/Image/news/10-2006/Tuan 2/An01.jpg" width="326" align="left"/&gt;Phạm Xuân Ẩn, phóng viên chiến tranh tài hoa của tạp chí Time bí mật làm gián điệp cho cộng sản Hà Nội vừa qua đời ngày 20 tháng 9, 2006. Những lời cáo phó rất tử tế. Người ta nhớ đến Ẩn như một nhà báo ưu tú, ban ngày viết cho Time, ban đêm gởi mật mã và microfilm cho Việt Cộng đang quanh quẩn ở các khu rừng ngoại thành Sài Gòn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng lời cáo phó còn thiếu, không đề cập đến việc Ẩn – người mà Hà Nội đã công kênh thành “Anh Hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân” – chán ghét cái chế độ chính trị ông đã giúp cướp được chính quyền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gặp Phạm Xuân Ẩn lần đầu vào năm 1972, khi vừa bước chân đến Việt Nam, năm mới 24 tuổi làm phóng viên chiến trường cho Tạp chí Time. Lúc ấy, Ẩn là một huyền thoại, một tay phong lưu vui tính được mệnh danh là “Tướng Givral” theo tên tiệm bán bánh và cà phê nổi tiếng trên đường Tự Do ông thường lui tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người đều tin tưởng Ẩn bất kể không khí ngờ vực phủ kín Sài Gòn thời đó. Khi cuộc chiến đột ngột chấm dứt cuối tháng tư 1975, gia đình Ẩn và các nhân viên khác của tạp chí Time muốn chạy thoát đều được di tản trong Khi Ẩn ở lại tiếp tục làm việc cho Time tại Sài Gòn. Ẩn điện về New York, “Tất cả phóng viên người Mỹ đã được di tản vì tình trạng khẩn trương, Văn phòng tạp chí Time hiện do Phạm Xuân Ẩn điều động”. Time tán dương quyết định ở lại của Phạm Xuân Ẩn và đăng hình ông, với vẻ căng thẳng, đứng hút thuốc giữa con phố vắng ở Sài Gòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gặp gia đình của Ẩn ở tại tị nạn Pendleton tại California và giúp đưa họ về Arlington, Virginia – định cư ở đó. Cuối cùng, sau một năm im lặng, vợ của Ẩn nhận được điện tín bảo bà phải trở lại Việt Nam. Dù lòng đầy lo âu và nghi ngại vợ Phạm Xuân Ẩn đã quay về theo lệnh. Đưa gia đình về lại Việt Nam xác định lòng trung thành với chính quyền cộng sản nhưng Ẩn vẫn phải đi học tập cải tạo 10 tháng ở Hà Nội (Theo Lâm Lễ Trinh, tháng 8/1978 Ẩn phải đi học tập mười tháng tại Viện Chính trị, Bộ Quốc phòng, một loại trại tẩy não về chủ nghĩa Mác-Mao dành cho cán bộ trung và cao cấp.– TM)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1979, tôi trở lại Việt Nam. Đây là chuyến đầu trong suốt 24 lần tôi đến đây trong 5 năm năm liền. Việc đi lại giữa Sài Gòn của một ký giả ngoại quốc không phải là chuyện dễ trong khoảng thời gian đó, nhưng cuối cùng tôi đã thực hiện được vào năm 1981. Thành phố, Sài Gòn mà tôi biết, lúc ấy rất ảm đạm, lạnh lùng. Khách sạn đầy những “người Mỹ không đô la” (dân Việt Nam gọi người Đông Đức, người Bulgary, người Nga như thế). Công an theo sát bước của tôi đến mọi nơi mọi chỗ. Hàng ngàn người (miền Nam) Việt Nam không được việc làm vì có liên hệ với chính quyền Nguyễn Văn Thiệu đang vượt biển bỏ lại quê hương. Những người ở lại phải bán dần gia sản để sinh tồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mục đích của tôi là đi tìm Ẩn, nhưng đây không phải chuyện dễ làm. Tất cả bản đồ Sài Gòn cũ đã bị tịch thu, đốt bỏ. Những con đường lớn đã đổi tên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà vẫn có số đấy, nhưng chúng không theo một thứ tự nào khiến không thể tìm nhà được dù có địa chỉ trong tay. Cuối cùng, trong tuyệt vọng, tôi hối lộ quan chức Hà Nội bằng thuốc bổ và tã cho trẻ con mua ở Bangkok và tôi được số điện thoại của Ẩn. Tôi gọi Ẩn. Chúng tôi hẹn gặp nhau ở chợ chim, Ẩn nói, “Tôi sẽ dẫn theo con chó của tôi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ẩn cũng dặn tôi không được nói hay làm gì khi thấy nhau vì công an đang theo dõi. Dường như, đến ngay cả anh hùng, người chỉ huy cả lực lượng tình báo ngoại giao, cũng không thoát khỏi lưới theo dõi. Chợ chim thực ra là lề đường (Huỳnh Thúc Kháng – TM) hai bên chồng chất hàng trăm lồng chim, người mua để thả đi lấy phúc hay nuôi làm chim cảnh. Ẩn đến, dắt theo con béc-giê, chỉ gật đầu khi đi qua mặt nhau. Ẩn và tôi lên hai cái xích lô khác nhau của hai người lính cũ miền nam nghèo khổ. Tôi theo anh ấy về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đã ở trong nhà, Ẩn bày tỏ nỗi buồn nản, thất vọng ê chề trước hoàn cảnh đất nước của anh. Ẩn thở dài, “Tại sao tham gia cả cuộc chiến chỉ để thay người Mỹ bằng người Nga à?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ẩn cũng cho tôi biết, đã hai lần anh đưa gia đình vượt biển, đi trốn và thất bại. Lần đầu, tàu hư máy. Lần thứ hai, người lái tàu không đến, dù tàu tốt, đủ sức vượt biển. Trốn đi bây giờ lại càng khó hơn nhiều, anh nói, vì con trai Ẩn sắp được gởi đi học ở Moscow. Ẩn yêu cầu tôi sang Singapore tìm gặp một người Hoa bí ẩn, nếu được trả đúng giá, sẽ tổ chức cuộc vượt biển. Ẩn nói anh tuyệt vọng rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi viết một thư dài cho Time và gởi phó bản cho tất cả phóng viên của Time đã một thời phục vụ tại Việt Nam. Dự án khá nguy hiểm vì tiếng tăm của Ẩn, tôi viết. Một tướng nổi tiếng và gia đình đi trốn, làm xấu mặt đảng CSVN, nếu thất bại chắc chắn họ sẽ xử tử. Tôi cảnh cáo Time đừng làm những gì có thể xảy ra ngoài tầm kiểm soát của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Time quyết định không tham dự vào dự án đưa người đi trốn, đầy nguy hiểm. Người tị nạn, vượt biển đã đang là mồi ngon cho hải tặc ở vịnh Thái Lan. Tàu đánh cá Thái Lan đâm vào, đánh chìm thuyền người tị nạn, chỉ vớt những thiếu nữ làm đồ tiêu khiển, làm hàng đổi chác giữa các đoàn thuỷ thủ đến khi nạn nhân chết hay phải tự sát. Đây là một quyết định rất khó khăn chúng tôi phải chấp nhận, nhưng tôi hay bất cứ ai khác ở Time đều không có kinh nghiệm đối đầu với quân hải tặc và khả năng rủi ro cho thuyền vượt biển rất lớn trong tình cảnh lúc bấy giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;David DeVoss: phóng viên chiến trường dầy kinh nghiệm. Thông tín viên của Time tại Việt Nam&lt;br /&gt;&lt;img height="216" alt="" hspace="5" src="http://take2tango.com/Data/Image/news/10-2006/Tuan 2/An02.jpg" width="320" align="right"/&gt;Ẩn ở lại Việt Nam, chờ một ngày sáng sủa hơn. Cuối cùng, ngày ấy đến năm 1986 với chương trình Đổi mới của Hà Nội. Tôi quay lại Việt Nam thăm Ẩn và vợ anh, Nguyễn Thị Thu Nhạn, giữa thập niên 1990 và thấy cả hai có vẻ lạc quan hơn. Đúng như Ẩn lo ngại, con trai anh, Phạm Xuân Hoàng bị gởi đi Moscow, nhưng sau đó lại được phép đi sang North Carolina và cuối cùng tốt nghiệp luật ở Đại học Duke University. Dù được tập đoàn luật sư nước ngoài thuê làm việc với lương 4.000 USD/tháng, Phạm Xuân Hoàng làm việc cho Sở Quan hệ Ngoại giao ở thành phố Hồ Chí Minh với số lương 200 USD/tháng. Không như bố, Hoàng không phải là đảng viên đảng cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần qua, Ẩn được an táng tại nghĩa trang Sài Gòn. Lời yêu cầu sau cùng của Ẩn: đừng chôn anh gần người cộng sản.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116055917526930520?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116055917526930520/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116055917526930520&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116055917526930520'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116055917526930520'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/10/xin-ng-chn-ti-gn-cng-sn.html' title='“Xin Đừng Chôn Tôi Gần Cộng Sản!”'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116055834690458748</id><published>2006-10-11T19:15:00.000+10:00</published><updated>2006-10-11T19:19:08.886+10:00</updated><title type='text'>Lá thư viết về tình hình dân oan Việt Nam trong nước</title><content type='html'>Hà Nội ngày 25 – 9-2006&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bạn Hoàng Hải thân mến !&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img border="0" src="http://s152542055.onlinehome.us/xoops4/uploads/40d19a07-e49a-a59c.jpg" width="296" height="188" align="left" hspace="8" vspace="5"&gt;&lt;/p&gt;Mặc dù biết bạn rất nóng ruột muốn biết tin ngay, nhưng hôm nay tôi mới bớt chút thời gian để thư cho bạn hay tình hình của bà con dân oan Việt Nam. Tôi muốn bạn được rõ về tinh thần đấu tranh ngoan cường, dũng cảm và khôn ngoan của bà con dân oan đòi chính quyền CSVN phải trả lại quyền lợi cho họ, gia đình họ… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đấu tranh đòi nhân quyền của bà con dân oan VN kéo dài đã nhiều năm nay, hàng ngày bà con đến nhà riêng của các ông Thủ tướng, Tổng bí thư, Bộ trưởng bộ công an, Chủ tịch nước… kêu gào phản đối vì dân oan đến nơi gọi là trụ sở tiếp dân của Trung ương ĐCSVN, Chính phủ, quốc hội và Thanh tra đưa đơn nhưng nơi này chỉ có nhận mà không có làm nên đơn dân đưa thì cứ để đấy mặc dân. Buộc người dân oan phải vùng lên đòi chính quyền CS VN phải xem xét giải quyết dứt điểm trả lại quyền lợi cho họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 20-9-2006, vào khoảng 7 giờ sáng những người dân oan của nhiều tỉnh thành ở trăm miền đất nước đổ về Hà Nội kêu oan, khiếu kiện mất đất, mất nhà, mất tài sản, bị tù giam oan sai và thời gian kêu kiện đã nhiều năm, nhưng chưa được giải quyết dứt điểm. Đoàn bà con dân oan hơn 30 người của tỉnh Bắc Giang, tỉnh Quảng Ninh, Nghệ An… đi bộ từ vườn hoa Mai Xuân Thưởng - đối diện Văn phòng trụ sở tiếp dân của Trung ương Đảng CSVN - đến Văn phòng Quốc hội số 35 phố Ngô Quyền - quận Hoàn Kiếm – Hà Nội để đội đơn kêu oan. Khi đến nơi thì cán bộ CSVN không cho dân vào Văn phòng, cũng không có một ai ra tiếp và nhận đơn của dân. Đoàn dân oan đành ngồi ngoài vỉa hè và đồng loạt mặc những áo vải xô trắng – áo này họ xin của các nhà có đám ma và viết các dòng khẩu hiệu, biểu ngữ như : “Đả đảo Đào Xuân Cần bí thư tỉnh uỷ ĐCS Bắc Giang, đả đảo Thân Văn Mưu và Nguyễn Đăng Khoa - chủ tịch và phó chủ tịch Uỷ ban ND tỉnh Bắc Giang bao che tham nhũng…” Nhà sư Thích Đàm Thoa là phó ban đại diện dân oan Bắc Giang hiên ngang đeo khẩu hiệu có dòng chữ : “Việt Nam vi phạm nhân quyền, trà đạp dân chủ, đàn áp tôn giáo”… Bà con dân oan Bắc Giang ngồi biểu tình, giương biểu ngữ ở cửa Văn phòng quốc hội được một lúc thì cán bộ tiếp dân không thấy nhưng công an CSVN thì xuất hiện ngay. Một đám đông công an nhiều gấp mấy lần dân oan, cứ 2-3 công an họ quây 1 người dân lại, họ giằng biểu ngữ, xé áo của dân oan và khênh tống dân lên xe, công an áp chế bà con như đối với kẻ phạm tội, mặc cho bà con phản đối. Bị đối xử như vậy nên không khí bức xúc lên đỉnh điểm, ông Nguyễn Tiến Lựa trưởng đoàn đại diện dân oan của tỉnh Bắc Giang trong tay đang có nhiều công văn của các cấp cao ở Trung ương nội dung nói đang giải quyết nhưng đã từ nhiều năm nay, mà sự việc cứ đứng yên một chỗ, phẫn uất nói to : “luật gì mà để dân đi khiếu kiện hàng chục năm thế” thì bị ngay tên công an mặc sơ mi ngồi trên ô tô túm tóc dúi đầu ông Lựa, đánh túi bụi. Người dân thấy cảnh đó không chịu được, hô to : mày đánh người, chúng tao sẽ tập trung đánh chết mày trên xe này, vì mày là xã hội đen, mày dám đánh dân oan chúng tao nghe vậy tên công an giả danh đầu gấu này phải chùn tay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi dồn được dân lên ô tô, công an chia bà con ra làm 2 nơi để dễ bề đàn áp. Họ cho một tốp bà con đến đồn công an phường hàng Bài ở 49 phố hàng Bài và tốp kia họ chở bà con vào đồn công an phường Phan Chu Trinh, 2 đồn công an này đều thuộc quận Hoàn Kiếm – Hà Nội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà con dân oan bị nhốt trong đồn đến 12 giờ trưa họ vẫn không cho ăn, uống gì mặc bà con bị bỏ đói ngồi đấy. Ở đồn công an hàng Bài, nhờ có người nhà của một dân oan đến tiếp tế cho bà con, khi mang thức ăn nước uống đến công an lại còn gây khó dễ và vu cho là đem thuốc độc hại bà con, sau bị dân oan phản đối (chắc công an từng đánh thuốc bà con nên mới nghĩ như vậy) và một bà kêu có thuốc tao ăn, tao chết, mặc tao… lúc đó họ mới cho dân oan nhận đồ ăn tiếp tế. Lúc muốn đi toa lét thì công an họ dắt từng người đi, làm bà con rất phẫn nộ : chúng tao có phải là tù nhân đâu, mà đi đái cũng phải có đứa đi theo để nhìn cái kín nhất của người đàn bà. Công an hết việc làm rồi à. Bị dân chửi rát mặt quá, tên công an này cũng phải thốt lên : lại phải chịu cái đận này nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến 14 giờ chiều công an giải thích bà con tập trung đông người là vi phạm (điều 38/CP do Phan Văn Khải ký), đeo biểu ngữ, biểu tình không xin phép cấp có thẩm quyền là vi phạm… bắt bà con ký biên bản để nộp phạt. Một quyết định bóp nghẹt dân quyền, dân chủ của Thủ tướng CSVN nên khi công an vừa đọc cái nghị quyết này thì bà con phản đối luôn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tuy bị công an áp chế nhưng bà con rất dũng cảm, không hề sợ sệt, họ phản đối kịch liệt : “Anh (công an) nói chúng tôi vi phạm luật, trước tiên chúng tôi phê bình công an không mặc quân phục, không đeo phù hiệu, bắt người không có lệnh, đánh dân tuỳ tiện, vô cớ cướp đơn từ của dân. Nhà nước đang hô hào chống tham nhũng, anh bắt dân chúng tôi là anh đang bảo vệ cho bọn tham nhũng”. Công an đuối lý đành chống chế : trong cái hoạ có cái may bà con bị chúng tôi bắt hôm nay thì mới được tỉnh giải quyết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến 17 giờ 30 chiều thì công an tỉnh Bắc Giang cho ô tô lên chở bà con dân oan Bắc Giang về tỉnh nhà. Khi đến thành phố Bắc Giang số bà con này bị chở thẳng vào trại giam Kế của tỉnh. Tại đây bà con, cứ một người bị dồn vào một phòng do 2 công an hỏi cung. Vừa đói mệt, lại bị đối xử hơn kẻ tội phạm, tất cả mọi người phản đối tại sao lại hỏi cung ban đêm có phải bức cung không… chúng tôi đi đòi quyền lợi của mình chứ chúng tôi có đi cướp của ai cái gì đâu mà tại sao công an là bạn của dân mà đối xử với dân như thế này. Tại sao chúng tôi bị bắt từ sáng đến giờ gần 20 giờ đêm không cho chúng tôi một miếng cơm, một ngụm nước mà lại còn giam hãm, bức cung chúng tôi từ người già trên 80 tuổi như ông Phạm Văn Nho người ở Yên Thế … công an gì mà dã man vậy. Nhà sư Thích Đàm Thoa gọi điện báo cho Luật sư nhân quyền và công an của Bộ công an biết về tình hình dân oan bị đàn áp. Công an thấy vậy đành đuổi bà con ra khỏi trại giam để phi tang chứng là bỏ đói và bức cung bà con dân oan. Đoàn người đói lả này lại cố gắng gượng đi bộ hơn 3 km đến nhà ông Đào Xuân Cần bí thư tỉnh uỷ ĐCS Bắc Giang và nằm màn trời chiếu đất chịu sương gió, muỗi dĩn đốt lằn người ở cửa nhà ông bí thư. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng ngày hôm sau 21-9-2006, mở cửa nhìn thấy bà con dân oan khi thế hừng hực, ông bí thư vội mời bà con vào nhà và gọi điện yêu cầu ông phó bí thư Trọng thay mặt ông tiếp bà con dân oan Bắc Giang tại trụ sở tiếp dân của tỉnh uỷ ĐCS Bắc Giang. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi được tin lãnh đạo cao nhất của ĐCS tỉnh Bắc Giang tiếp dân, thì rất nhiều bà con dân oan đã kéo đến và cũng xin vào được tiếp có người nói tôi cũng đi Hà Nội nhưng không bị công an bắt nên đều không được quan CSVN tiếp. Và cuộc tiếp dân của ông phó bí thư tỉnh Bắc Giang đã phản ánh đúng như lời nói của công an Hà Nội ngày 20-9-2006 khi nói với bà con bị bắt ở đồn công an Hà Nội : những ai bị bắt đưa về trại giam của tỉnh, có danh sách công an Hà Nội gửi về vì đi biểu tình ở Hà Nội thì hôm nay mới tiếp… mặc dù 30 bà con dân oan hôm này mới nghe tin đến xin gặp đều bị đẩy ra ngoài đường, có bà như bà Cậy lăn xả vào xin gặp kêu khóc cha, khóc mẹ ầm cả lên, công an vẫn cứ xốc nách lôi ra không cho gặp “quan lớn CS” dù cho bà này đi đòi quyền lợi cho mẹ là người có công với Cách mạng VN từ thời 1945 nay chưa được hưởng. Việc đối xử của các ông quan CS này đã gây phẫn uất cho bà con, mọi người đứng ngoài đường hô to : như vậy các ông bảo chúng tôi phải đi biểu tình ở Hà Nội, phải mặc áo đả đảo chính quyền tham nhũng, phải giơ biểu ngữ và bị công an Hà Nội bắt đưa về trại giam thì các ông mới giải quyết. Chính các ông CS này là người xúi giục chúng tôi đi biểu tình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 20-9-2006, cùng ở Hà Nội còn có hơn 40 người thuộc đoàn dân oan Vân Đồn - Cẩm Phả - Quảng Ninh lên Hà Nội đưa đơn khiếu kiện về việc bị chính quyền CS tỉnh Quảng Ninh cướp đất đai của bà con đi khiếu kiện nhiều năm vẫn không được giải quyết. Tối hôm sau đoàn dân oan này đang ngồi nghỉ ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng thì 5 thanh niên trong đó 4 mặc quân phục công an không đeo phù hiệu đứng che cho 1 tên trong bọn mặc áo đen xông vào đánh dân oan Quảng Ninh. Tên công an giả danh đầu gấu này rất hung dữ, hắn thẳng tay đánh bà con làm cho chị Đỗ Thị Gặt bị ngã đập đầu xuống nền gạch, ngất đi hơn 20 phút không được đưa đi cấp cứu. Bà con dân oan lúc này đã đoàn kết lại cùng phản kháng, nên công an đồn Thuỵ Khuê - quận Ba Đình – Hà Nội là Dương Sông Lam mặc quân phục đến giải vây cho tên công an áo đen. Nhưng nhờ có bà con Hà Nội đang ngồi chơi ở vườn hoa bất bình hành động của công an đã cùng dân oan xông vào vây bắt nên đã giữ được Dương Sông Lam và bắt Lam phải có trách nhiệm đưa chị Gặt đi cấp cứu. Do sự phản kháng của người dân, nên Lam đã phải xuất trình phù hiệu để chứng minh mình là công an vì nếu không người dân sẽ đánh chết vì ông là công an giả danh đầu gấu, đánh đập và cướp tài sản của bà con Quảng Ninh. Mọi người đã chụp được hình của công an Dương Sông Lam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc biểu tình của bà con dân oan tỉnh Quảng Ninh ngày quyết liệt, vì sau khi công an đưa chị Gặt đi bệnh viện cấp cứu, nhưng bác sỹ bệnh viện Sanh Pôn vô trách nhiệm, lại còn sỉ nhục người dân : bác sỹ bảo cứ đi khiếu kiện nhiều vào, không cho nhập viện, không cứu chữa… người dân oan cõng chị Gặt về đặt ở cửa nhà ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Công an ở đây sợ quá liền chối bảo đây không phải nhà Thủ tướng, nhưng biết không lừa được dân oan thì họ gọi hơn 40 công an nữa đến dùng dùi cui điện dí vào dân nổ tanh tách, làm bà Phạm thị Năng 75 tuổi mẹ liệt sĩ ở Quảng Ninh ngã xoài ra đất, làm bà cụ vãi đái ra ướt hết quần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tinh thần đấu tranh của bà con dân oan ngày một dũng cảm vì họ bị Chính quyền CSVN đàn áp, đè nén cướp bóc ngày một trắng trợn. Bạn theo dõi thì thấy ngay báo chí quốc doanh của CSVN cũng đưa tin hàng ngày về những vụ “ăn đất” của các quan tham CSVN. Đất nào của họ, đất nào của CSVN nếu không phải là đất đi ăn cướp của dân. Người dân không còn biết trông vào đâu, kêu ai vì CSVN một mình một chợ thích cướp của ai là cướp… ai giám sát họ : quan bé ăn bẩn đàng quan bé, quan lớn gặm đất đàng quan lớn. Nên người dân chỉ còn một con đường là đứng thẳng lên đòi chính quyền CSVN phải trả lại quyền lợi cho họ, không được coi thường dân, khinh rẻ dân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy cùng đi đòi quyền lợi cho mình, nhưng đoàn dân oan Bắc Giang kiên cường đấu tranh, bị công an Hà Nội bắt và bị chở về trại giam của tỉnh thì số bà con này được cán bộ tiếp giải quyết. Còn đoàn dân oan Vân Đồn - Quảng Ninh thì do chưa nhất trí biểu tình nên bị đàn áp ngay và bà con phải tự về mà chẳng có ai được giải quyết. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân tiện gửi bạn bức thư này, tôi cũng gửi tặng kèm một bức ảnh hình chụp một bà mẹ VN đang ngồi trong túp lều rách nát ở vườn hoa Mai Xuân Thưởng - đối diện Văn phòng trụ sở tiếp dân của Trung ương Đảng CSVN. Bà đã được CSVN phong tặng là Bà mẹ VN anh hùng có công lao thành tích với chế độ CSVN. Bà đã được tặng nhiều huân huy chương đeo đầy ngực, treo đầy tường nhà. Nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi trở thành dân oan, người dân bị áp bức của chính chế độ mà bà đã đóng góp một phần xương máu của mình xây dựng nên. Đó là trường hợp bà Sáu Gà quê ở Kiên Giang tức tỉnh Rạch Giá cũ, đồng hương với ông Lê Hồng Anh Bộ trưởng công an của chế độ CSVN hiện nay. Bà có một người con bị CSVN bắt oan sai kết án bỏ tù mười mấy năm. Nhà cửa mấy tầng lầu ở quê bị tịch thu để sung công quỹ nhà nước. Hoàn cảnh bà bị dồn đến đường cùng, buộc lòng bà phải khăn gói lên tỉnh rồi ra trung ương Hà Nội để khiếu kiện cho mình và người con. Bà ăn sương nằm gió ngoài vườn hoa Mai X ân Thưởng hơn 4 năm trời cùng với một người dân oan là chị Nguyễn Thị Huần - một chiến sĩ thanh niên xung phong, một bộ đội của đường mòn Hồ Chí Minh lịch sử thời chiến tranh. Nhưng mặc cho bà bền lòng khiếu kiện, không một cơ quan trung ương nào giải quyết, đoái hoài đến trường hợp của gia đình bà mà họ còn cưỡng chế buộc bà phải trở về quê. Cho đến nay số ph ận của Bà mẹ VN anh hùng này sống chết ra sao, giờ này không ai hay biết. Nhưng có một điều chắc chắn bi kịch của những người dân như bà Sáu Gà hay chị Huần hay muôn vàn người dân khác trên đất n ước này, mà trư ớc đ ây họ đã gi úp cho ĐCS VN làm nên cái gọi là chiến thắng vĩ đại trong cuộc “kháng chiến chống M ỹ xâm lược” năm xưa thì vẫn đầy dẫy trong chế độ CSVN ngày nay không sao kể hết. Đó chính mới là bi kịch thực sự v à v ĩ đại nhất cho đất nước còn khốn khổ của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và tôi cũng xin thông báo cho bạn hay về tình hình của chị Nguyễn Thị Chỉnh và anh Phạm Văn Dũng là dân oan vụ Tây sông Vân – tỉnh Ninh Bình do chỉ có đọc tờ báo in từ trên mạng Internet mà nay bị Chính quyền CSVN chụp mũ là phản động và phạt tù giam 56 tháng. Dân oan VN hiện nay bị Chính quyền CSVN khủng bố đàn áp bằng mọi cách, dã man hơn cả thời phong kiến xưa kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi viết những dòng này gửi cho bạn, mong bạn biết được một phần nào tình hình bà con dân oan VN ở trong nước và rất mong bạn giúp sức chia sẻ cùng bà con dân oan. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi thư đã dài và đêm đã khuya, một ngày mới đang tới. Xin chào bạn, chúc sức khoẻ dồi dào. Hẹn thư sau sẽ tin cho bạn biết nhiều hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân ái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Quang Minh &lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116055834690458748?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116055834690458748/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116055834690458748&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116055834690458748'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116055834690458748'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/10/l-th-vit-v-tnh-hnh-dn-oan-vit-nam.html' title='Lá thư viết về tình hình dân oan Việt Nam trong nước'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116015398216136427</id><published>2006-10-07T02:57:00.000+10:00</published><updated>2006-10-07T02:59:43.030+10:00</updated><title type='text'>Lời kêu gọi từ thiện</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Nam Dao (Úc Châu)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn gì ấm lòng hơn cho những tù nhân lương tâm cho bằng khi họ biết rằng đồng bào hải ngoại đang trải tấm lòng vàng bảo bọc cho thân nhân họ không bị chết đói.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm nay khi đọc những bản tin nóng bỏng liên quan đến những cuộc biểu tình của hơn tám chục ngàn công nhân đình công đòi tăng lương hay của đồng bào ra vườn hoa Mai Xuân Thưởng Hà Nội khiếu kiện cán bộ cướp đất của dân và gần đây nhất 100 người dân tại Sài Gòn đã biểu tình đòi lại đất đã bị nhà nước cướp giật thì chúng ta lại càng hiểu thêm ý đồ nham hiểm của csVN qua Nghị quyết 36. Ngoài mục tiêu chính của Nghị quyết 36 là &lt;em&gt;"hoàn chỉnh và xây dựng chính sách thu hút người Việt Nam ở nước ngoài hoạt động đầu tư, kinh doanh ở trong nước "&lt;/em&gt;, Nghị quyết 36 lại còn khai thác lòng nhân đạo của khúc ruột ngàn dặm để moi tiền đồng bào hải ngoại qua những âm mưu cổ súy việc làm từ thiện, đặc biệt nhắm vào giới trẻ Việt Nam hải ngoại (*).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao nhà nước csVN lại có nhu cầu tung ra chiến dịch kêu gọi Việt kiều giúp đỡ người dân khốn khổ ở bên nhà? Xin thưa rằng bởi vì nhà nước thừa hiểu một khi người dân đói qúa thì đâm ra "tức nước vỡ bờ", tất phải đứng lên tranh đấu cho cái bao tử của mình được no. Nếu những đợt sóng ngầm bất mãn trong tầng lớp giai cấp nghèo ngày càng dâng cao thì nó sẽ biến thành ngọn sóng cả cuốn phăng chế độ bạo tàn. Muốn tránh dân chúng không nổi loạn mà lại không tốn tiền nuôi dân, giải pháp bòn tiền Việt kiều là thượng sách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chúng ta sẽ phản ứng ra sao về âm mưu kêu gọi từ thiện rất nham hiểm này của csVN?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là người dân Việt, tất nhiên &lt;em&gt;"máu chảy ruột mềm". &lt;/em&gt;Chúng ta không thể nào nhắm mắt làm ngơ trước nỗi khổ đau của đồng bào bên nhà. Tuy nhiên trong tinh thần lá lành đùm lá rách, chúng ta cần phải biết cân nhắc nên làm những việc từ thiện nào có lợi nhất cho dân tộc mình mà vẫn không vô tình gián tiếp giúp cho chế độ bạo tàn sống lâu để tiếp tục gây thêm khổ lụy cho dân tộc VN. Chúng ta hãy lấy một thí dụ cụ thể về sự bất hạnh của 20 triệu trẻ thơ VN sống trong cảnh lầm than không được cắp sách đến trường giống như bao trẻ em khác trên thế giới. Hẳn nhiên 2 triệu người Việt hải ngoại chúng ta ai mà chả đau lòng xúc động muốn đem lại nụ cười cho các em. Thế nhưng câu hỏi được đặt ra cho chúng ta là liệu mỗi người VN ở hải ngoại có đủ tài chánh lẫn kiên trì để giúp chỉ một em có đủ hai bữa ăn mỗi ngày cho đến khi em lớn khôn để rồi sau đó cuộc đời em vẫn chỉ là một ngõ cụt không lối thoát hay không? Tất nhiên câu trả lời cho đại đa số trong chúng ta sẽ là không. Và như thế việc đem lại cơm no áo ấm cho 20 triệu trẻ thơ vượt khỏi khả năng đóng góp của 2 triệu người Việt hải ngoại. Đây là trách nhiệm của chính quyền. Ngoài ra chúng ta đâu có muốn chỉ mang lại nụ cười tạm bợ cho vài ngàn em được chúng ta giúp và rồi ngoảnh mặt làm ngơ trước hàng chục triệu em khác đang lặng lẽ sống trong cảnh màn trời chiếu đất ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với khả năng tài chánh giới hạn, chúng ta nên chọn những việc làm từ thiện nào vưà xoa dịu được nỗi đau thống khổ của nạn nhân bên nhà và cũng vừa đóng góp hữu hiệu cho công cuộc đấu tranh lật đổ bạo quyền CS là nguyên nhân gây ra bao khổ nhục cho dân tộc VN ngày hôm nay. Chúng ta nên cân nhắc chọn lọc đối tượng nào mình nghĩ là cần ưu tiên hỗ trợ. Thay vì mở lòng từ tâm giúp bất cứ người nghèo nào, chúng ta nên ưu tiên dùng số tiền giới hạn của mình hỗ trợ những tù nhân lương tâm cùng gia đình họ và cho những ai dám lên tiếng tranh đấu cho tự do tín ngưỡng, dân chủ và nhân quyền cho VN. Những con người can đảm đó đã bị nhà nước cô lập kinh tế, bị khủng bố tinh thần nên rất cần đến sự hỗ trợ của chúng ta. Còn gì ấm lòng hơn cho những tù nhân lương tâm cho bằng khi họ biết rằng đồng bào hải ngoại đang trải tấm lòng vàng bảo bọc cho thân nhân họ không bị chết đói. Qua cùng một hành động hỗ trợ ưu ái gửi đến gia đình những nạn nhân bị trù dập, chúng ta lại còn làm thêm được một việc vô cùng quan trọng là duy trì và thắp sáng ngọn lửa đối kháng ở quê nhà. Một khi những tiếng nói đối kháng ngày càng lan rộng trong dân gian hợp cùng với những đợt sóng ngầm bất mãn vùng lên, thì lịch sử VN sẽ chuyển mình bước sang giai đoạn mới. Và tất nhiên trong ngày vui chiến thắng đó, ngoài chuyện nghe được tiếng cười của vài ngàn người được chúng ta giúp đỡ, chúng ta sẽ còn vui sướng gấp trăm ngàn lần khi nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ giải thoát nở trên môi của hàng chục triệu trẻ thơ và của cả đại khối dân tộc. Đây mới chính là những việc làm từ thiện hữu ích và đúng đắn nhất mà cộng đồng người Vìệt hải ngoại cần kiên trì thực hiện cho đến khi nào không còn một bóng dáng tham ô bạo lực trên quê hương Việt Nam ngút ngàn đen tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vâng! Xin hãy rủ nhau thật đông hỗ trợ và duy trì những ngọn lửa đối kháng ở bên nhà bằng chính những hành động lá lành đùm lá rách của chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nam Dao (Úc Châu)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;(*) Nghị quyết 36:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;III Nhiệm vụ chủ yếu: 1,2,3,,, 4.Ðổi mới và đa dạng hóa các phương thức vận động, các hình thức tập hợp với mục đích đoàn kết người Việt Nam ở nước ngoài quan tâm giúp đỡ lẫn nhau, khuyến khích những hoạt động hướng về Tổ quốc của bà con, nhất là của thế hệ trẻ trên cơ sở tự nguyện, phù hợp với pháp luật và phong tục tập quán nước sở tại. Hỗ trợ các dự án của người Việt Nam ở nước ngoài nhằm mục tiêu trên. 7.Giải quyết có tình, có lý và trên cơ sở đạo lý Việt Nam các vấn đề nhân đạo do lịch sử để lại nhằm thực hiện chủ trương đại đoàn kết toàn dân tộc đồng thời có biện pháp phù hợp đấu tranh với những biểu hiện cố tình đi ngược lại lợi ích dân tộc. &lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116015398216136427?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116015398216136427/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116015398216136427&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116015398216136427'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116015398216136427'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/10/li-ku-gi-t-thin.html' title='Lời kêu gọi từ thiện'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116011494068208414</id><published>2006-10-06T16:06:00.000+10:00</published><updated>2006-10-06T16:09:00.756+10:00</updated><title type='text'>Phong Trào Dân Chủ: Nên Mừng Hay Nên Lo??</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Đào Minh Tri&lt;br /&gt;Tâm Thức Việt Nam&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước sự xuất hiện ồn ào của các cá nhân, tổ chức, đảng phái những lúc gần đây ở trong nước, đã tạo nên một hiện tượng sôi động ở môi trường hải ngoại, những hiện tượng nổi đình, nổi đám này ở trong nước đã được những người hoạt động chính trị ở hải ngoại gọi chung là &lt;strong&gt;"phong trào dân chủ quốc nội"&lt;/strong&gt; để rồi từ đó đã có những nhận định được đưa ra bởi chính những người này cùng với kết luận rằng: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) đang ở thế suy yếu nhất, đây chính là thời điểm thuận lợi nhất để cho các tổ chức, đảng phái, &lt;strong&gt;"xuất hiện công khai"&lt;/strong&gt; tại Việt Nam, hình thành một liên minh để chống lại CSVN. Trong khi đó thì đại đa số quần chúng Việt Nam vẫn chưa có được một phương tiện tìm hiểu tối thiểu nào về sự xuất hiện của các cá nhân và những tổ chức nêu trên, và họ cũng chưa có nhận thức được rằng tình hình chính trị Việt Nam đang xoay chiều theo mục tiêu diễn biến hòa bình do chính phủ Mỹ chủ trương, với kết quả là CSVN đã chấp nhận đầu hàng Mỹ và đang tìm đường thoát xác để tiếp tục nắm lấy quyền lực.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Những nhận định chủ quan của các nhà chính trị hải ngoại được dựa vào ba yếu tố sau đây:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thứ nhất:&lt;/strong&gt; đảng CSVN đang ở vào giai đoạn phân hóa trầm trọng, từ trung ương đến địa phương, với các cuộc đấu đá để tranh dành quyền lực lẫn nhau. Bằng chứng cho các việc này là những vụ án tham nhũng lớn lao đã được khui ra để hạ bệ phe đối phương. Ở thượng tầng lãnh đạo thì chia ra hai phe, một bên chủ trương thân Mỹ và các quốc gia Tây phương, phe còn lại với chủ trương cực đoan giáo điều rập khuôn mẫu Trung Quốc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thứ hai:&lt;/strong&gt; CSVN đang bị áp lực nặng nề của quốc tế do bởi các cuộc đàn áp tự do tôn giáo, các vi phạm về nhân quyền đang bị thế giới lên án.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thứ ba:&lt;/strong&gt; Sự xuất hiện công khai của các cá nhân bất đồng quan điểm với chính quyền CSVN, các tổ chức, đảng phái có chủ trương đấu tranh cho mục tiêu dân chủ tại quốc nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua ba yếu tố trên, các chính trị gia hải ngoại đã đưa đến kết luận là CSVN đang phải đối đầu với các áp lực dồn dập đến từ mọi phía, và đang ở vào thế suy yếu nhất, có thể dẫn đến sự sụp đổ của chế độ. Thực tế của vấn đề này ra sao? Cục diện Việt Nam có thực sự đáng lạc quan như những gì mà quần chúng đã được nghe các vị này đi khắp nơi để thuyết trình, cũng như đã loan truyền trên các phương tiện truyền thông hay không? Muốn vậy, hãy thử so sánh tình hình Việt Nam trong bối cảnh hiện tại, và Việt Nam ở vào thập niên 80, để có thể đi đến một kết luận chính xác hơn về sự mạnh yếu của chế độ CSVN hiện nay như thế nào, đồng thời cũng để so sánh về tương quan lực lượng giữa đôi các lực lượng đấu tranh và CSVN. Trước hết, nói về sự phân hóa trầm trọng của CSVN từ thượng tầng lãnh đạo, đây là sự thật không thể nào phủ nhận. Nhưng đây cũng chính là đặc tính bất di bất dịch của bất cứ chế độ cộng sản nào, từ Âu sang Á. Các cuộc thanh trừng, hạ bệ lẫn nhau của các lãnh tụ cộng sản Liên Xô trong quá khứ, các âm mưu sát hại đồng chí mình để giữ vững quyền lực độc tôn của Mao Trạch Đông, lãnh tụ đảng cộng sản Trung Quốc, đã là những hậu quả tất yếu của các chế độ độc tài đảng trị CSVN cũng không tránh khỏi cái vòng hệ lụy này, từ Hồ Chí Minh cho đến các lãnh tụ sau này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điển hình nhất là việc Hồ Chí Minh đã cho tay em ám sát Lâm Đức Thụ, một thủ túc đắc lực cũng là một cố vấn cho Hồ Chí Minh khi ông này còn bôn tẩu ở Trung Hoa, với một lý do rất đơn giản là vì Hồ Chí Minh sợ Lâm Đức Thụ tranh quyền với mình, chỉ vì Lâm Đức Thụ biết quá rõ về con người thật của Hồ Chí Minh. Đến đầu thập niên 70 sau khi Hồ Chí Minh chết, thì Lê Duẫn đã liên kết với Lê Đức Thọ để thao túng đảng cộng sản, triệt hạ những người có tư tưởng xét lại, đưa đến kết quả là có hàng loạt các đảng viên ngồi tù do bởi chính các đồng chí của mình ký quyết định. Sau này là hiện tượng Đỗ Mười và Lê Đức Anh, hai nhân vật bảo thủ, giáo điều cũng đã liên kết với nhau để bảo vệ ngôi vị của mình và kiểm soát hệ thống guồng máy đảng, dẫn đến vụ án tổng cục 2 đã có lần khiến dư luận hồ hỡi tưởng rằng CSVN sẽ sụp đổ qua cuộc tranh quyền khốc liệt này. Tóm lạị thì việc phân hóa trong các chế độ cộng sản là việc tất yếu của guồng máy độc tài, ở bất cứ thời điểm nào, chế độ cộng sản còn tồn tại sự phân hóa vẫn còn tiếp diễn. Nhưng sự phân hóa trên thượng tầng CSVN không có nghĩa là chế độ này đang suy yếu để có thể dẫn đến sụp đổ, các lãnh tụ CSVN vì quyền lợi cá nhân dẫn đến các cuộc thanh trừng hạ bệ nhau, gây phân hóa nội bộ, nhưng họ cũng có thừa khôn ngoan để cũng cố và bảo vệ đảng, vì chỉ có đảng mới đem lại đặc quyền đặc lợi cho họ, mất đảng là mất tất cả. Xem ra yếu tố gọi là suy yếu do phân hóa của CSVN không lấy gì làm sáng sủa cho lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái gọi là áp lực quốc tế đang đè nặng lên chế độ CSVN hiện nay, thực ra cũng chỉ là các nghị quyết về nhân quyền, về vấn đề tự do tôn giáo, mang nặng tính biểu kiến, do nghị viện Âu Châu và chính phủ Mỹ ban hành để buộc CSVN phải tôn trọng về nhân quyền, tôn trọng tự do tôn giáo, mà chế độ này đang vi phạm trắng trợn. Nhưng ở một mặt khác thì chính phủ Mỹ vẫn xem Việt Nam là một đối tác kinh tế, và đang xem lại quy chế mậu dịch bình thường vĩnh viễn (PNTR) dành cho Việt Nam, cũng như đang có khuynh hướng giúp đỡ Việt Nam vào tổ chức mậu dịch thế giới (WTO). Bên cạnh đó thì các nhà tư bản Mỹ và phương Tây vẫn tiếp tục đổ tiền vào Việt Nam cho mục đích đầu tư sinh lợi. Nếu so sánh thời điểm hiện nay của Việt Nam với thời điểm thập niên 80 thì rõ ràng CSVN đang ở vào thế mạnh hơn lúc nào hết. Vào năm 1979, sau khi CSVN xua quân xâm chiếm Kampuchia đã tạo nên một gánh nặng khổng lồ cho Việt Nam, qua các kinh phí về quân sự để duy trì đạo quân chiếm đóng lên đến gần 200.000 ngàn người. Ngay sau đó, CSVN lại phải lao đầu vào một cuộc chiến tranh biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc, gây thiệt hại về nhân mạng và vật chất khủng khiếp cho cả hai phía. Bên cạnh đó, thì hậu quả cuộc xâm lăng Kampuchia đưa đến việc chính phủ Mỹ ban hành lệnh cấm vận Việt Nam, cùng với các cô lập về ngoại giao và kinh tế của thế giới đã khiến cho nền kinh tế Xã Hội Chủ Nghĩa của Việt Nam vốn đã èo uột, đi đến chổ hoàn toàn phá sản, người dân Việt Nam lâm vào hoàn cảnh đen tối với nạn thiếu hụt lương thực trầm trọng. Sau cùng thì CSVN đã thoát hiểm với chính sách "đổi mới" để tự cứu đảng. So sánh và đối chiếu thực tế như trên để thấy rằng các áp lực quốc tế hiện nay đối với CSVN, không thể nào so sánh với thập niên 80 mà CSVN đã gánh chịu. Vậy thì, yếu tố áp lực quốc tế cũng đã không mang lại kết quả mong muốn như đã được chứng minh như trên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau cùng, nói về sự &lt;strong&gt;"xuất hiện công khai"&lt;/strong&gt; của các cá nhân, tổ chức, đảng phái, được gọi là &lt;strong&gt;"phong trào dân chủ quốc nội."&lt;/strong&gt; Điểm khôi hài đáng chú ý ở đây là nhóm chữ &lt;strong&gt;"xuất hiện công khai" &lt;/strong&gt;đã xuất hiện tức là đã công khai rồi, một khi đang còn hoạt động trong vòng bí mật thì làm sao được gọi là xuất hiện để mà công khai! Ở ngay điểm khởi đầu mà đã có sự lẫn lộn ngớ ngẫn như trên, thì làm sao quần chúng có thể tin tuởng được vào khả năng điều hướng của các tổ chức, đảng phái này. Thế mà lại có những đảng phái chính trị thời cơ ở hải ngoại lại ra sức cổ võ cho việc &lt;strong&gt;"xuất hiện công khai"&lt;/strong&gt; với hy vọng sẽ tạo điều kiện tiếp cận, tạo thế kết hợp liên minh trong ngoài, cho dù chưa một lần biết rõ thực chất cũng như các sinh hoạt của các &lt;strong&gt;" phong trào dân chủ quốc nội &lt;/strong&gt;" ra sao! Mới đây, với việc ra đời của đảng Thăng Tiến Việt Nam (TTVN) cùng với một bản cương lĩnh &lt;strong&gt;"tạm thời"&lt;/strong&gt; và việc kết nạp đảng viên một cách ô hợp, không qua quá trình thử thách, trắc nghiệm, tìm hiểu tiểu sử bản thân. Nhưng quan trọng hơn cả, không biết ai là thành phần lãnh đạo của đảng TTVN, ngoại trừ một vài thành viên tự xưng là thành viên sáng lập (?) Có lẽ vì vội vã xuất hiện công khai cho kịp với thời gian để hiện diện trong bối cảnh Việt Nam chuẩn bị đón tiếp các nguyên thủ thế giới qua cuộc hợp thượng đỉnh APEC tại Hà Nội sắp tới đây, các người chủ trương đảng TTVN đã quên rằng, họ đang đấu tranh với một chính quyền độc tài với khả năng dùng bạo lực để trấn áp, kể cả thủ tiêu đối thủ chính trị, chứ không phải là tranh đấu nghị trường trong một quốc gia với nền chính trị ổn định. Nhận thức yếu kém về chính trị của đảng TTVN đã quá rõ ràng, không mong gì làm cho đảng CSVN suy yếu đi chút nào. Ngược lại, đảng CSVN sẽ cho người tham gia và lũng đoạn đảng TTVN nếu xét thấy cần thiết theo phương thức đa số, qua việc tuyển mộ đảng viên một cách ô hợp không qua giai đoạn chuẩn bị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua sự xuất hiện của Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ (THTNDC) và đảng TTVN mới đây, các đảng phái chính trị thời cơ sinh hoạt ở hải ngoại vốn đã bế tắc phương thức đấu tranh (nhận xét của bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi) nay vội vã xoay chiều ôm chầm lấy, công kênh THTNDC và đảng TTVN như là một đầu cầu gạch nối để tiến về quốc nội, chấp nhận đầu hàng CSVN qua ngõ đại biểu quốc hội, chấp nhận ngồi nhìn CSVN thoát xác với đầy đủ các quyền hành pháp trong tay trong một chính quyền được quốc tế công nhận là &lt;strong&gt;"đa nguyên đa đảng."&lt;/strong&gt; Quả thật, nếu điều này xảy ra thì cái gọi là &lt;strong&gt;"phong trào dân chủ" &lt;/strong&gt;đáng lo hơn đáng mừng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116011494068208414?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116011494068208414/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116011494068208414&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116011494068208414'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116011494068208414'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/10/phong-tro-dn-ch-nn-mng-hay-nn-lo.html' title='Phong Trào Dân Chủ: Nên Mừng Hay Nên Lo??'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-116011411924494625</id><published>2006-10-06T15:45:00.000+10:00</published><updated>2006-10-07T03:05:55.766+10:00</updated><title type='text'>Du Sinh Việt Nam Nối Vòng Tay Lớn</title><content type='html'>&lt;strong&gt;ĐINH LÂM THANH&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;img height="231" alt="" hspace="5" src="http://take2tango.com/Data/Image/news/09_2006/Tuan 2/NoiVong01.jpg" width="267" align="right"/&gt;Lời Toàn Soạn LMVS&lt;/strong&gt;: &lt;span style="color:#990000;"&gt;02/07 đại diện Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ, Nguyễn Tiến Trung và Hoàng Lan đã đáp máy bay sang Mỹ để bắt đầu cuộc vận động chương trình Marathon Nối Vòng Tay Lớn, đồng thời là vì theo lời mời của một số các hội đoàn thanh niên học sinh sinh viên Việt Nam tại Mỹ mong muốn trao đổi trực tiếp với các bạn du học sinh từ trong nước.&lt;br /&gt;Tuy nhiên - Tiến Trung và Hoàng Lan đã nói dối với các phong trào dân chủ hải ngoại cũng như đã &lt;strong&gt;Mục Hạ Vô Nhân khinh thường kiến thức cha chú cũng như tuổi trẻ Hải Ngoại&lt;/strong&gt; trên trang báo điện tử, trên giấy trắng mực đen... &lt;strong&gt;Không có thanh niên sinh viên Việt Nam nào ở Mỹ mời Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ qua đây trừ những thế lực chính trị mờ ám&lt;/strong&gt;.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời gian gần đây, cộng đồng người Việt đặc biệt chú ý theo dõi cuộc vận động dân chủ từ Âu sang Mỹ của mấy anh chị em du sinh Việt Nam qua chiến dịch ‘nối vòng tay lớn’ với mục đích kêu gọi giới trẻ hải ngoại nhập cuộc. Vài chính trị gia đón gió cũng như một số đoàn thể, đảng phái quen thuộc đã nhanh chóng ủng hộ, vận động và tạo điều kiện cho nhóm nầy xuất hiện nhiều lần trên các cơ quan truyền thông, truyền hình cũng như tổ chức lễ rước đuốc tại San José và đi xe đạp nối vòng tay lớn ở Bruxelles.... Ngược lại đa số người Việt vẫn âm thầm quan sát hoạt cảnh của đôi bạn trẻ mà đảng Cộng sản Việt Nam đã huấn luyện và gởi ra ngoài hoạt động dưới sự chỉ đạo của các cơ quan ngoại vi Hà Nội. Đối với những người hằng quan tâm đến tự do dân chủ thực sự cho Việt Nam, không nhiều thì ít, chắc chắn phải đắn đo trước đường lối quan điểm lập trường và chương trình hành động của nhóm nầy khi chúng và thành phần đón gió vận động kêu gọi hải ngoại tham gia phong trào. Lý do chính của sự thờ ơ của cộng đồng người Việt, chúng chẳng những không muốn thay đổi chế độ độc tài mà vẫn cổ võ ủng hộ đảng Cộng sản Việt Nam đồng thời cầu xin Hà Nội nhẹ tay trong việc cai trị sắt máu, xem như một ân huệ của nhà cầm quyền để thể hiện một vài khía cạnh dân chủ trước tình thế mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước sự bừng dậy của tuổi trẻ, chúng ta đều hân hoan ủng hộ thanh niên Việt Nam khi thành phần nầy đã nhận thức được sai lầm của chế độ Cộng sản và mạnh dạn dấn thân vào công cuộc đấu tranh đòi các quyền tự do căn bản của con người. Nhất là giới trẻ được sinh ra và trưởng thành dưới chế độ Cộng sản mà đa số là con cháu của thành phần cai trị, sống trong một môi trường bưng bít, chất xám hoàn toàn bị nhồi sọ bởi bộ máy tuyên truyên nhà nước. Đầu óc đa số giới trẻ nông thôn ngày nay bị đóng khung trong những gì mà thuyết Mác-Lê, đường lối Cộng sản cũng như cái bánh vẽ ‘ưu việt’ và ‘đỉnh cao trí tuệ loài người’ của chế độ. Kết quả của xảo quyệt truyên truyền, đầu óc thành phần trẻ ngày hôm nay tại Việt Nam bị nhuộm đỏ trong lạc hậu và căm thù. Đối với thành phần nầy chủ nghĩa tư bản và xã hội tây phương là một thế giới hủ lậu, bất công, bóc lột, giả tạo và không tình người…Nhưng may thay, nhờ tiến bộ khoa học kỹ thuật, Hà Nội không thể giữ mãi lối tuyên truyền một chiều bưng bít sự thật như trước đây, một số thanh niên tỉnh thành đã thức tỉnh mở rộng tầm nhìn ra ngoài với những xót xa suy tư cho thân phận của quê hương cũng như con người dưới chế độ Cộng sản. Gần đây, để cứu lấy chế độ lỗi thời đi ngược với trào lưu tiến hóa nhân loại, Hà Nội bắt buộc phải hé cửa với thế giới tự do, nhờ đó tuổi trẻ Việt Nam có cơ hội sáng mắt trước những sự thật mà cha ông họ từng lừa gạt cả dân tộc hơn sáu chục năm qua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nằm trong chương trình trao đổi văn hóa, con cái cán bộ đảng viên được ưu tiên ra du học nước ngoài. Thành phần trẻ có cơ hội tiếp xúc với đồng hương hải ngoại, được sống trong môi trường hoàn toàn tự do, dù chỉ một thời gian ngắn nhưng cũng đủ để cho lớp con cái cán bộ đảng viên nhận thức được những sai lầm trọng đại của cha ông. Lương tâm và trí óc lớp trẻ ngày nay đã nhận thức được những tên Cộng sản Hà Nội chính là tội đồ nhân loại, đã dùng nhà tù súng đạn giết hại đồng bào ruột thịt Miền Nam, cướp bóc tham ô, bán người bán đất làm giàu trên mồ hôi nước mắt và máu của nhân dân Việt đồng thời đưa Đất Nước đi ngược trào lưu tiến hóa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phải nhớ một điều rằng, trong số du sinh nước ngoài, đại đa số là thành phần con cưng của đảng, được huấn luyện trong ân sủng để tiếp tục duy trì chế độ Cộng sản sau nầy. Nhưng may mắn cho đất nước, đầu óc con tim thanh niên của một số con cháu cán bộ đảng viên ngày nay đã biết thức tỉnh, biết nhận định những sai lầm thế hệ trước và bắt đầu dấn thân vào con đường tranh đấu, làm đầu tàu cho một cuộc cách mạng chống lại với chính cha ông của họ : Đó chính là lương tâm giới trẻ trong nước đã vùng dậy, chứng minh qua các truyền đơn chống đối của sinh viên xuất hiện trong các trường đại học từ Nam chí Bắc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những cố gắng của thế hệ thứ ba trong sự nghiệp đấu tranh cho dân chủ từ trong nước ra đến hải ngoại chỉ hạn chế trong vai trò kế hoạch, cổ võ, hướng dẫn, yểm trợ cho một cuộc cách mạng nhung hầu lật đổ chế độ Cộng sản hiện tại và ủng hộ lớp trẻ xây dựng một thể chế mới, trong đó các quyền căn bản con người, từ tinh thần, tư tưởng đến vật chất cũng như cuộc sống thường nhật của dân chúng phải được tôn trọng. Thật vậy, giới trẻ là động lực chính để thực hiện một cuộc cách mạng, nhất là những ai đã được sinh ra và trưởng thành dưới chế độ sắt máu không tình người. Sáu mươi năm qua đã quá đủ chứng minh rằng Cộng sản Hà Nội hoàn toàn không mang lại gì cho tổ quốc quê hương thân yêu cũng như no cơm ấm áo cho tám chục triệu người nói chung, mà đã làm băng hoại tiềm lực quốc gia và dẫn đến bần cùng đói rách cho dân chúng Miền Nam, nói riêng, sau hơn ba mươi năm chấm dứt chiến tranh! Chính các bạn trẻ trong nước đã hiểu rõ vấn đề nầy hơn tất cả thanh thiếu niên sinh sống và trưởng thành ở hải ngoại. Hôm nay các bạn ra ngoài để giải bày tâm huyết, thuyết phục tất cả nối vòng tay tạo sức mạnh để chống lại chế độ Cộng sản là một điều thật đáng kính phục, phải tích cực ủng hộ và cổ võ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nhưng tiếc thay, trường hợp hai bạn trẻ Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Hoàng Lan với lá bài Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ chính là kế hoạch do Hà Nội dàn dựng trong chương trình bịp bợm cộng đồng người Việt tự do, chúng ta cần phải nghiên cứu để tránh rơi vào cạn bẫy Cộng sản.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết nhìn vào chủ trương, đường lối và chương trình hành động của các du sinh đang phổ biến rầm rộ duới sự điều động của một thế lực trong bóng tối lại được những nhà chính trị cò mồi, các hội đoàn, đảng phái đón gió tận tình ủng hộ thì bất cứ những ai đã theo dõi diễn tiến nầy cũng phải đặt nhiều câu hỏi nghi ngờ. Chúng tôi đã theo sát hành động một số du sinh Việt Nam, trong nầy có Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Hoàng Lan, từ ngày họ đặt chân đến Pháp theo chương trình trao đổi văn hoá cho đến lúc được lệnh xuống đường ra mặt kêu gọi tất cả ‘nối vòng tay lớn’. Những gì chúng tôi thu thập được có thể khẳng định bộ mặt thật của thành phần nầy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hà Nội đã đưa ba nhân vật thuộc ba thế hệ khác nhau để chiêu dụ cộng đồng người Việt hải ngoại. Hai du sinh là lá bài thứ ba, họ xử dụng thành phần trẻ qua hai con rối Nguyễn tiến Trung và Nguyễn hoàng Lan:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. Trước đây mấy năm, cụ Hoàng Minh Chính, một lãnh tụ trụ cột của đảng Cộng sản Việt Nam được đảng xử dụng thành lập Đảng Dân Chủ Việt Nam, hoạt động dưới sự lãnh đạo của Hà Nội, làm bình phong cho đảng Cộng sản thẳng tay đàn áp cai trị sắt máu suốt gần năm mươi năm&lt;/strong&gt;. Mới đây khi cụ Hoàng Minh Chính ra mặt chống đối, rút ra khỏi đảng Cộng sản và phối hợp với các nhà yêu nước thành lập Liên Minh Dân Chủ chống lại Cộng sản thì Đảng Dân Chủ của cụ Chính phải ngưng hoạt động, không được Hà Nội xem là cần thiết để đánh bóng chế độ. Nhưng Hà Nội lại âm thầm dùng cụ Hoàng Minh Chính ra nước ngoài kêu gọi một thế chính trị mới để duy trì chế độ trong chiều hướng hòa giải hòa hợp gọi là thế ‘Kiềng Ba Chân’ trong đó gồm có CSVN là một, trí thức trong nước là hai và trí thức hải ngoại là ba. Tuy cả ba nhưng là một vì trước sau gì cũng nằm dưới sự lãnh đạo của Cộng sản. Thế ‘Kiềng Ba Chân’ được Hà Nội nghiên cứu từ năm 1995, mười năm sau giao sứ mạng cho cụ Chính đưa qua Mỹ với lý do đi chữa bệnh và được một tổ chức người Việt hải ngoại yểm trợ tài chánh. Bước lên máy bay bằng xe lăn nhưng vừa đến phi trường Mỹ, cụ đã quăng ngay chiếc xe đi đứng vững vàng chẳng chút gì bệnh tật. Cộng sản đâu ngu ngốc nghe lời khai bệnh của cụ để cấp visa cho ra ngoài làm những điều không lợi cho Hà Nội. Đến Mỹ cụ liền hội kín với một số ít chính trị gia tại Nam Cali thảo ra những kế hoạch mang tên ‘Tiểu Diên Hồng’. Cụ Chính và vài tay trí thức xu thời và chính trị đón gió thảo luận việc hợp tác với Cộng sản, làm rùm beng một thời gian rồi chìm xuồng vì đa số đều thấy rõ ràng âm mưu của Cộng sản trong lá bài của cụ Hoàng Minh Chính. Lá bai thứ nhất: Vẫn ủng hộ và duy trì đảng Cộng sản Hà Nội là thành phần nòng cốt trong thế ‘kiềng ba chân’.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Mới đây, Cộng sản Việt Nam đưa ra kế hoạch thứ hai khi dùng ông Nguyễn Cao Kỳ nhân lúc ông trở về Việt Nam quỳ gối trước Cộng sản để xin đầu tư cho vợ con và làm tôi mọi (xin là đại sứ lưu động cho Cộng sản&lt;/strong&gt;). Hà Nội không bỏ qua dịp hiếm có, chúng đánh bóng ông già ham danh thành một nhân vật quan trọng đại diện Miền Nam và Cộng Đồng người Việt hải ngoại, đồng thời cho phép học tập các bài bản trong khách sạn năm sao với đầy đủ tiền bạc xe cộ, công an bảo vệ cũng như đĩ điếm trong thời gian hai năm. Sau đó cho lệnh trở về Mỹ chiêu dụ Cộng đồng người Việt hải ngoại bằng lá bài thứ hai, thế ‘Hai Cẳng’. Hai cẳng có nghĩa là một thể chế chính trị lưỡng đảng, trong đó đảng Cộng sản là một và đảng đối lập. Ông Kỳ kêu gọi chính trị gia hải ngoại hãy tập hợp sau lưng để ông ta giới thiệu với chế độ Hà Nội. Mặc dù nhiều lần lên tiếng thanh minh lý do sức khỏe nhưng ông Kỳ không che giấu được tham vọng trở thành lãnh tụ của đảng thứ hai, xem như đối lập với Cộng sản. Đối với ông Kỳ, không một ai tin vào những lời nói bốc đồng, vô ý thức nếu không nói là vô học của anh cao bồi mất nết. Lá bài của ông bị cộng đồng liệng ngay vào sọt rác. Tuy vậy sau đó ông vẫn mò về Việt Nam họp báo tuyên bố đủ chuyện trên trời dưới đất. Lá bài thứ hai: Lợi dụng Nguyễn cao Kỳ quy tụ thành phần ham tiền háo danh hải ngoại để đắp bê tông cốt sắt cho đảng Cộng sản Hà Nội! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3. Sau hai lần thất bại, bây giờ Cộng sản Hà Nội dàn dựng thêm lá bài thứ ba quan trọng hơn:  Xử dụng chính con em của chúng làm mồi giăng bẫy cộng đồng người Việt hải ngoại.&lt;/strong&gt; Dụng ý của Hà Nội đánh vào tâm lý. Chúng huấn luyện ngay thành phần con cháu của cán bộ đảng viên rồi cài vào chương trình du sinh, hoạt động dưới chiêu bài chống đối chế độ Cộng sản với hình thức thật hấp dẫn: Chính con cái cán bộ đảng viên Cộng sản bây giờ ra mặt chống đối cha ông họ!  Mới nghe thoáng qua chúng ta ai cũng vội mừng vì nghĩ rằng vận mệnh đất nước đã đến lúc phải đổi thay và đây chính là cơ hội thuận tiện phải nắm lấy tức thời đồng thời ủng hộ bằng tất cả phương tiện để sớm kết thúc chế độ Cộng sản Hà Nội. Nhưng sự thật chuyện xảy ra không đúng như vậy. Hai anh chị Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Hoàng Lan, qua nhận xét của chúng tôi, chỉ là những du sinh xếp vào loại sinh viên bình thường, không xuất sắc, không khả năng nhưng làm thế nào để đưa ra những bài bản đã được nghiên cứu tỉ mỉ về kế hoạch, chương trình hành động và tạo được một biến cố lớn nếu không có một thế lực trong bóng tối đỡ đầu? Người ta ghi nhận đôi thanh niên nầy có lần mập mờ khẳng định rằng họ đại diện cho Phong Trào Dân Chủ hiện nay tại Việt Nam để ra ngoài kêu gọi thanh niên hải ngoại siết chặt hàng ngũ đồng thời yểm trợ Đảng Dân Chủ mà cụ Hoàng Minh Chính đang cố gắng vận động hoạt động trở lại. Lá bài thứ ba: Dùng tuổi trẻ thuộc thành phần nòng cốt của chế độ để bịp thế giới qua âm mưu ‘nối vòng tay lớn’.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt hải ngoại chưa nghe Phong Trào Liên Minh Dân Chủ Việt nam xác nhận vai trò của hai bạn trẻ khi họ mượn danh. Đối với trường hợp Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Hoàng Lan đại diện Đảng Dân Chủ mà cụ Hoàng Minh Chính đang vận động hồi sinh, thì đây cũng là một kế hoạch dân chủ ‘cuội’ lẩn quẩn trong vòng kẽm gai của Cộng sản Việt Nam không hơn không kém&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img height="278" alt="" hspace="5" src="http://take2tango.com/Data/Image/news/09_2006/Tuan 2/NoiVong02.jpg" width="222" align="left"/&gt;Đến đây xin mở một dấu ngoặc để làm sáng tỏ vấn đề, người Việt Tự Do hân hoan chào đón tất cả đảng viên cán bộ, dù thuộc bất cứ đẳng cấp tổ chức nào, nhưng một khi đã từ bỏ đảng Cộng sản trở về hợp tác với chúng tôi thì hãy tiếp tay tranh đấu cho chính nghĩa, cho nhân quyền, đòi hỏi tự do và no cơm ấm áo cho người dân. Bất cứ ai một khi trở về với dân chủ tự do cùng chen vai sát cánh với chúng tôi mà vẫn vô tình hay cố ý quay lại phục vụ cho chế độ Cộng sản thì tuyệt đối không thể chấp nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trịnh Công Sơn "Nối Vòng Tay Lớn"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một sự việc cần lưu ý, khi đưa ra lời kêu gọi ‘Nối Vòng Tay Lớn’, Hà Nội đã vấp phải một sai lầm trầm trọng. Chúng nghĩ rằng trước năm 1975 Trịnh Công Sơn đã đưa vòng tay lớn đi từ Cà Mau ra Bến Hải để thu phục lớp trẻ, kêu gọi miền Nam đứng lên lật đổ chế độ Việt Nam Cộng Hòa thì ngày nay Hà Nội cũng cho là thượng sách, mượn tay hai thanh niên đưa chiêu bài này để kích động lòng yêu nước của thành phần trẻ hải ngoại. Chiến dịch nối vòng tay nầy không thu phục được lòng người vì ngay tên gọi đã làm cho một số người nổi giận. Cộng đồng người Việt hải ngoại tự do chỉ yêu thiên tài âm nhạc trong con người Trịnh Công Sơn chứ tên Trịnh Công Sơn nằm vùng, ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản, nối giáo cho giặc, đâm sau lưng chiến sĩ thì sự khinh bỉ vẫn còn đó. Mượn danh từ ‘Nối Vòng Tay Lớn’ của Trịnh Công Sơn để thực hiện mưu đồ đen tối, Hà Nội đã ngây ngô khi xử dụng lầm chiến thuật ‘gậy ông đập lưng ông’. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại vấn đề, chúng tôi trình bày ra đây đường lối và chương trình hành động của hai du sinh qua những gì họ đã ghi rõ trên website của tổ chức nầy :&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;1. Phối hợp giới trẻ trong và ngoài nước, đoàn kết thành một lực lượng để thúc đẩy đảng Cộng sản làm cho đúng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Thúc đẩy chống tham nhũng và nhắc nhở để có tự do báo chí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Vận động cho Việt Nam thực hiện bầu cử tự do và công bằng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Vận động chữ ký để đệ trình nhà cầm quyền Việt Nam cũng như Quốc hội Mỹ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua các điểm trên, người ta thấy rõ, ‘nối vòng tay lớn’ kêu gọi dân chủ cũng không ngoài&lt;strong&gt; mục đích củng cố bảo vệ đảng Cộng Sản&lt;/strong&gt;. Hà Nội vẫn độc quyền, độc đảng, ngự trị trên đất nước Việt Nam với quyền lực tối thượng, không một đảng phái đối lập nào được chấp thuận. &lt;strong&gt;Chủ trương của nhóm du sinh và bè cánh sau lưng là nhắc nhở, đề nghị và van xin đảng Cộng sản Hà Nội nới tay ban phát cho dân tộc Việt Nam một ít quyền tự do dân chủ!!!&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhóm du sinh nầy còn đề nghị xin chữ ký để &lt;strong&gt;dâng&lt;/strong&gt; cho Hà Nội thì thật không thể tưởng tượng. Hai du sinh đầu óc mặt mũi còn hôi sữa và đám người đón gió sau lưng nghĩ gì khi tự hạ mình xem như một đám ăn mày nhược tiểu đi van xin cầu cạnh Cộng Sản. Cầu cạnh với Cộng sản là giấc mơ của Hà Nội khi chúng đưa ra chương trình nầy mục đích tiến tới việc tôn vinh Hà Nội và thực hiện mưu đồ hoà giải hòa hợp dân tộc. Đây là thái độ thiếu thông minh khi chúng đánh giá cộng đồng người Việt hải ngoại quá thấp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin chữ ký làm kiến nghi để dâng lên quốc hội Mỹ thì xem ra nhóm nầy muốn được Mỹ nhúng tay vào việc bảo vệ đảng Cộng sản và nhà cầm quyền Hà Nội hiện tại. Chúng ta đều biết, lãnh tụ khối tự do đã hy sinh tiền bạc và xương máu để bảo vệ Tự Do Nhân Quyền trên khắp năm vùng lục địa, nhưng quyền lợi của nước Mỹ chung cuộc vẫn đứng trên tất cả, nếu họ có nhúng tay vào một quốc gia nào thì chung quy cũng vì quyền lợi. Một kinh nghiệm đau đớn cho Việt Nam Cộng Hòa khi họ nhắm mắt bán đứng Miền Nam cho Cộng sản. Không hiểu những người Việt hải ngoại sau lưng hai thanh niên nầy nghĩ thế nào khi họ kêu gọi tập hợp dân chủ để van xin Cộng sản nới tay cai trị đồng thời mong muốn Mỹ ủng hộ đám trẻ du sinh như một thỏa thuận ngầm bảo vệ chế độ Cộng sản hiện tại. Qua những hình ảnh và tin tức đăng trên website của TPTNDC, những hàng chữ lớn cho biết hai bạn trẻ đã được Tổng thống Bush và Phu nhân đã tiếp kiến đồng thời trưng bày những bức hình chụp chung với vài nhân vật chính trị quan trọng (nhưng không thấy tấm ảnh nào liên quan với Tổng thống Bush và Phu Nhân). Bằng cách nào hai bạn trẻ lọt vào được trại nghỉ mát của tổng thống Mỹ ở Texas và thế lực nào đã tạo cơ hội cho hai thanh niên nầy để được chính Tổng thống Mỹ có những điều hứa hẹn. Nếu đúng là sự thật thì phải buồn cho thân phận của tám chục trệu dân Việt Nam. Cộng sản Việt Nam thì có kế hoạch âm mưu của chúng trong mưu đồ đen tối. Chính quyền Mỹ dĩ nhiên biết âm mưu Hà Nội nhưng có lẽ quyền lợi về quân sự và kinh tế, Mỹ sẽ gật đầu chấp nhận sự tồn tại của chế độ Cộng sản mặc dù tổng thống Bush đã lớn tiếng đòi hỏi tự do nhân quyền xem như điều kiện tiên quyết. Với bản chất mưu mô xảo quyệt và tráo trở, trước sau gì dân tộc Việt Nam vẫn lẩn quẩn trong vòng kềm kẹp của Cộng sản. Lịch sử đã chứng minh biết bao hiệp ước quốc tế Cộng sản Việt Nam ký để thi hành thủ đoạn, trước sau gì cũng ù lì vi phạm trắng trợn rồi chẳng có ai làm gì. Thủ đoạn ấu trĩ nầy ai cũng biết nhưng một vài cá nhân đoàn thể chính trị khi mà đối với họ chính nghĩa quốc gia, tự do, nhân quyền no cơm ấm áo của dân tộc Việt không bằng đồng tiền đen tối và lời hứa suông của Cộng sản. Chính quyền Mỹ dĩ nhiên họ có cao kiến và dư sức bóp mũi đám Cộng sản Việt Nam bằng nhiều phương tiện nhưng thật không hiểu khi chính quyền Tổng thống Bush vẫn có ý định nuôi thêm Cộng sản Hà Nội một thời gian nữa. Nhưng dù sao,cuộc chiến đấu chính nghĩa của người Việt tư do lại gặp khó khăn khi những chính trị gia xôi thịt, những đảng phái đón gió trở cờ bu theo Hà Nội kiếm chút hư danh ! Chỉ tội nghiệp cho dân lành chất phác, nghèo nàn đói rách, cô đơn thất thế, thứ dân thuộc chế độ cũ trong nước vẫn tiếp cúi đầu chấp nhận búa rìu của đảng Cộng sản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở lại vấn đề, thế lực nào nằm sau lưng hai người bạn trẻ? Quốc gia nào, hội đoàn, đảng nào đã cung cấp tiền bạc, tổ chức chu đáo nơi ăn chốn và tổ chức rầm rộ các chương trình ra mắt truyền thông, báo chí? Trả lời những câu hỏi nầy thì sự việc sẽ được rõ ràng. Chúng ta thử nhận diện :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. Đám du sinh Việt Nam:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;&lt;strong&gt;Chúng ta biết rằng bất cứ sinh viên nào dù là con cán bộ đảng viên nhà nước ra ngoài kêu gọi chống lại chế độ, chắc chắn không bao giờ được Hà Nội chấp thuận xuất cảnh. Trong trường hợp ra nước ngoài trở cờ quay lại chống đối nhà nước thì chắc không sống được với các ban hành động (một loại đặc công, ám sát…) của các tòa đại sứ&lt;/strong&gt;. Như vậy, Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Hoàng Lan là những con cờ nằm trong kế hoạch đã được nhà nước ưu ái huấn luyện, chu cấp tiền bạn phương tiện và cài vào chương trình du học trao đổi văn hoá. Đến Pháp, núp bóng trong các trường đại học và sau thời gian huấn luyện, thông suốt vai trò đường lối làm việc, hai người được tung ra với một chiêu bài mới. Khả năng của hai thanh niên này không đủ để thảo một chương trình rộng lớn, quy củ ăn khớp đâu vào đó, mà kế hoạch này đã được nghiên cứu kỹ càng bởi một thế lực sau lưng. Hai du sinh này thuộc thành phấn nào? Nếu không &lt;em&gt;‘con ông cháu cha’&lt;/em&gt; của các đảng viên trung ương thì cũng nằm trong thành phần tỷ phú đỏ, nghĩa là những người đã bám vào gấu quần của Cộng sản để vinh thân phì gia. Du học với mục đích tạo cơ hội chuyển gia tài ra nước ngoài, gầy dựng cơ sở vật chất tại các xứ tự do chuẩn bị một cuộc trốn chạy cho mai sau, hoặc nếu không, thì được nhà nước đào tạo để thi hành một nhiệm vụ nào đó. Những thành phần nầy qua đến Pháp sống đế vương, tiêu tiền theo tiêu chuẩn tỷ phú. Đối với thành phần ‘con ông cháu cha’ đâu cần học hành làm gì, ghế tổng bộ trưởng đã dành sẵn đợi ngày quay về nối nghiệp cha ông! Khi hay tin Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Hoàng Lan tung ra phong trào Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ , chúng tôi đã chú tâm theo dõi tìm hiểu hai anh chị nầy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Pháp muốn biết một du sinh Việt Nam tại đây không gì khó, ra đường lúc nầy, nhất là trong khu Paris 13 là đất dụng võ của đám du sinh, cứ mười thanh thiếu nữ người Việt thì ít nhất cũng có vài du sinh Việt Nam. Ngoài thành phần con cái cán bộ đảng viên đội lốt du sinh, số còn lại vừa học vừa làm việc, hoặc có anh chị qua đây mục đích lao động kiếm tiền dưới danh nghĩa sinh viên, ghi tên có lệ nhưng đi làm sáu bảy ngày trong tuần. Người ta thường gặp nhiều nhất trong các việc chạy bàn phụ bếp trong các sinh hoạt ăn uống, thu ngân hay phụ bán hàng ở cơ sở thương mãi nhỏ. Du sinh đi làm bên này có thể với ba lý do, kiếm thêm tiền túi để theo học tại các trường đại học hoặc chuyên nghiệp, giả danh sinh viên mua visa xuất ngoại làm việc ở nước ngoài vài ba năm và có thể là những tay tình báo trẻ được huấn luyện để len lỏi vào cộng đồng người Việt theo chỉ thị cấp trên. Nhóm thanh niên nầy rất bặt thiệp, thích làm quen tiếp chuyện với những người đã ở lâu tại đây. Do đó không khó khi thăm hỏi trò chuyện. Một khi đã vào đề thân mật, các anh chị nầy phần đông đều áp dụng bài học tuyên truyền một cách nhẹ nhàng theo sách vở, theo thói quen hoặc theo các điều khoản cam kết trước được phép ra đi. Với vài câu hỏi khéo léo, tỏ vẻ thông cảm và thân thiện, người đối thoại sẽ tìm được những sơ hở trong câu chuyện của các bạn trẻ. Hỏi về hai anh chị Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Hoàng Lan, thì đa số ngạc nhiên về hành động của hai người nầy và họ cũng không hay biết gì nhiều về phong trào Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ. Ngoài ra chúng tôi cũng liên lạc với nhiều anh chị em sinh viên tại Việt Nam, họ cũng trả lời tương tự như những người bên nầy. Điều nầy chứng tỏ Phong Trào Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ do cơ quan ngoại vi Cộng sản nước ngoài chủ động trong bóng tối, bọn nằm vùng phối hợp với vài nhà chính trị đón gió mà chúng ta thường thấy trong những hoạt động có liên quan đến Cộng sản Hà Nội trước đây, rõ ràng nhất là vụ đón tiếp ồn ào, tổ chức hội họp vinh danh những tay trùm Cộng sản đi công tác nước ngoài cũng như tiếp đón cụ Hoàng Minh Chính đi chửa bệnh&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Thành phần đỡ đầu tại hải ngoại:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;lên tiếng ủng hộ đón tiếp, bao che, tổ chức giới thiệu báo chí truyền thông cũng như vận động quần chúng rước đuốc nối vóng tay lớn… không ai xa lạ, cũng là những bộ mặt quen thuộc trước đây đã ôm hôn bồng bế cán bộ Cộng sản mỗi khi chúng công du nước qua Pháp hay Mỹ. Cũng những bộ mặt đã nhiều lần hô hào hòa giải hoà hợp với Cộng sản, đòi dẹp bỏ Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, bỏ tên Tỵ Nạn, bỏ ngày Quốc Hận để mập mờ thay vào đó lá cờ Máu những ngày kỷ niệm của quan thầy Cộng sản của chúng. Thành phần này nhanh tay đón gió khi ngửi thấy một bước ngoặc của Mỹ trong việc mở rộng hiệp thương song phương trực tiếp với Cộng sản Việt Nam. Thành phần này không đáng quan tâm vì một khi vì danh vì lợi…đã ngoảnh mặt chống lại chính nghĩa của cộng đồng thì mai kia họ cũng trở mặt một cách dễ dàng như trở bàn tay khi thấy gió xoay chiều… &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3. Thế lực trong bóng tối &lt;/strong&gt;: &lt;em&gt;Chỉ có hai thế lực đáng nói : Một, Cộng sản Việt Nam. Hai, chính quyền Mỹ. Hoặc là sự kết hợp ngấm ngầm cả Mỹ lẫn Hà Nội.&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Điều thứ nhất&lt;/strong&gt;, Cộng sản chủ mưu đứng sau lưng là điều khẳng định. Cộng sản Việt Nam đã bước qua thời kỳ quá độ, thế giới đã ghê tởm cái chế độ ‘đảng bóc lột người‘ tận xương tủy, dùng súng đạn để sống đế vương trên đau khổ bần cùng đói rách của người dân. Ngày tàn chúng thấy gần kề nhưng lòng tham vô đáy vẫn ngoan cố bám lấy lợi danh. Con đường duy nhất để kéo dài chế độ độc tài, để tiếp tục cướp bóc, chỉ có một cách : bịp bợm quốc tế bằng hòa giải hòa hợp dân tộc, đây là hình thức mà chế độ Cộng sản cần để hợp thức hóa tội lỗi của chúng : Hợp thức hóa việc cướp nước, hợp thức hóa việc cai trị sắt máu, hợp thức hóa việc hàng triệu người đã bị giết hại, hợp thức hóa tội diệt chủng và nhất là hợp thức hóa việc hàng trăm tỷ dollars đang nằm trong các ngân hàng cũng như hợp thức hóa của cải đầy dẫy trên khắp thế giới. Nếu chấp nhận bắt tay ngồi chung với Hà Nội tức là chúng ta chấp nhận uống máu ăn thề bảo vệ đảng Cộng sản tiếp tục con đường áp bức dân lành vô tội tại Việt nam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Điều thứ hai,&lt;/strong&gt; chắc chắn không thể xảy ra, vì người Mỹ không lý do gì đơn phương tình nguyện đứng sau lưng phong trào của hai con rối và ngấm ngầm ủng hộ Hà Nội, tiếp sức cho đảng Cộng sản Việt Nam kéo dài tuổi thọ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Điều thứ ba&lt;/strong&gt; có thể xảy ra, nghĩa là có một giao ước ngấm ngầm giữa Mỹ và Hà Nội vì cả hai bên đều có lợi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, tập hợp các đoàn thể đảng phái, thành một liên minh dân chủ đánh đổ Cộng sản thì đúng là con đường chính nghĩa phải theo. Nhưng vô tình hay cố ý bao che, chống đỡ đảng Cộng sản để chúng tiếp tục bóc lột mồ hôi xương máu của đồng bào thì nhất định là không ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phong Trào Thanh Niên Dân Chủ không phải là tổ chức chống Cộng mà là một tổ chức do Cộng sản dựng lên mục đích kêu gọi thành phần trẻ thuộc khối tự do hợp tác, củng cố chế độ Cộng sản Hà Nội, Như vậy những gì Phong Trào Thanh Niên Dân Chủ đưa ra đi ngược con đường chính nghĩa của chúng ta đã tranh đấu từ trên 31 năm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hai con rối của chế độ Cộng Sản được Hà Nội huấn luyện đưa ra ngoại quốc thi hành kế hoạch phá hoại Cộng Đồng thì trên 3 triệu người đã từ bỏ chế độ Cộng sản đi tìm tự do không lý do gì phải nhận bọn trẻ con này làm đại diện cho mình đi nói chuyện với nhân dân Mỹ cũng như thế giới tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nếu chính phủ Mỹ ủng hộ nhóm trẻ nầy (theo các thông tin, quảng cáo và hình ảnh trên website của PTTNDC) thì đây là một điều làm buồn lòng tất cả người Việt khao khát tự do trên toàn thể thế giới. Nếu Mỹ đi đêm với Hà Nội, đẻ ra Phong Trào Thanh Niên Dân Chủ, mở đầu kế hoạch duy trì chế độ Cộng sản tức là Mỹ bán đứng Người Việt tự do một lần nữa. Người Việt tự do ghi ơn dân tộc Mỹ đã mở rộng vòng tay đón nhận những người bỏ nước ra đi, đã ưu ái tạo cho những người mất nước những điều kiện thuận tiện để hội nhập và thành công, nhưng vẫn cảm thấy bị phản bội khi vì một quyền lợi nào đó, chính quyền Mỹ lại nhắm mắt bắt tay với Cộng sản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng tôi mong những người Việt Tự Do đang hoạt động trong các tổ chức hành pháp, lập pháp cũng như tư pháp nghiên cứu và làm những gì cần thiết để kêu gọi chính quyền Mỹ hãy nghĩ đến lý tưởng cao đẹp mà họ đeo đuổi. Chúng tôi cũng khẩn thiết kêu gọi các cá nhân, đoàn thể đảng phái chính trị hãy siết chắt tay nhau kêu gọi lương tâm của những người Mỹ yêu chuộng tự do nhân quyền, hãy nghĩ đến Việt Nam, một đồng minh trước đây đã bị phản bội chỉ vì chút dư luận hẹp hòi của một thiểu số phản chiến chống đối cuộc chiến đấu tự vệ chính đáng của Việt Nam Cộng Hòa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đinh Lâm Thanh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Ghi chú:&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Cuộc vận động chữ ký thanh niên sinh viên và mọi người trong cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ đã thất bại hoàn toàn- con số đưa ra độ 2 ngàn chữ ký buổi ban đầu được dẹp bỏ khỏi trang Web. Không có được 200 ngàn chữ ký đại diện cộng đồng, cuộc gặp gở với tổng thống Bush chỉ là &lt;strong&gt;"Đóng Tiền"&lt;/strong&gt; xin diện kiến&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-116011411924494625?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/116011411924494625/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=116011411924494625&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116011411924494625'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/116011411924494625'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/10/du-sinh-vit-nam-ni-vng-tay-ln.html' title='Du Sinh Việt Nam Nối Vòng Tay Lớn'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-115983463967429956</id><published>2006-10-03T10:15:00.000+10:00</published><updated>2006-10-03T10:17:19.740+10:00</updated><title type='text'>LỜI PHÂN TRẦN CỦA TƯỚNG DƯƠNG VĂN MINH VỀ NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1974</title><content type='html'>&lt;strong&gt;TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biến cố 30 tháng 4 năm 1975 đã trôi qua được trên 31 năm.  Thường thì thời gian là yếu tố xóa nhòa mọi nỗi đau của quá khứ, nhưng đối với đa số người miền Nam, vết đau 30 tháng 4 còn tươi rói vì những đau đớn, mất mát xảy ra cho họ và gia đình do Cộng sản gây ra sau ngày 30 tháng 4. Hàng ngàn người bỏ mình trong những trại tù cải tạo độc ác, tàn bạo của Cộng sản, hàng trăm ngàn người bỏ mình trên biển cả khi vượt biển tìm tự do. Nghĩ đến ngày 30 tháng 4, đa số người dân miền Nam oán trách Đại tướng Dương văn Minh ra lệnh đầu hàng để đưa đến cảnh ' nước mất nhà tan " sau này. Từ trước đến nay đã có nhiều dư luận phê phán chuyện đầu hàng ô nhục của tướng Minh nhưng tâm tư và suy nghĩ của tướng Minh khi quyết định đầu hàng Cộng sản là chuyện không ai suy đoán nổi. Ông Minh không viết sách và tránh trả lời phỏng vấn nên khó ai đoán biết tâm tư , suy nghĩ của ông khi đầu hàng như thế nào. Sau này mới biết tướng Minh đã bộc bạch tâm tư suy nghĩ của ông về quyết định đầu hàng trong biến cố 30 tháng 4 trong một lá thư gửi cho một người đàn em cũ là Trung tướng Nguyễn chánh Thi vào năm 1987 khi tướng Minh ở Pháp. Xin cám ơn Trung tướng Thi đã cho phép người viết bài này công bố bức thư của tướng Minh để soi sáng phần nào lịch sử Việt Nam cận đại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;           Đại tướng Dương văn Minh nhậm chức Tổng thống do Tổng thống Trần văn Hương trao lại chỉ vài ngày trước ngày 30 tháng 4 năm 1975.( Dương văn Minh nhậm chức tổng thống vào  ngày 27 tháng 4 năm 1975..Bởi vậy người ta thường gọi Dương văn Minh là tổng thống 3 ngày ). Buổi chiều nhậm chức tổng thống trong dinh Độc lập  thì trời u ám và có mưa.. Phóng viên Nguyễn mạnh Tiến ( hiện nay đang làm ở Đài Á châu tự do) lúc ấy đang làm cho Đài phát thanh Sài Gòn, đã tường thuật buổi lễ nhậm chức này. Phóng viên Tiến đã bắt đầu bài phóng sự tường trình bằng câu nói " Buổi lễ nhậm chức tổng thống xảy ra vào buổi chiều trong dinh Độc lập trong khi bên ngoài trời mưa u ám như tình thế đất nước hiện nay.." Trực giác cảm nhận của Phóng viên Tiến thật chính xác vì chỉ vài ngày sau,  miền Nam rơi vào tay Cộng sản để rồi đưa đến bao tang tóc, mất mát cho dân chúng miền Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Toàn bộ bức thư của tướng Dương văn Minh viết cho tướng Nguyễn chánh Thi có nội dung như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;                              15-4-87&lt;br /&gt;    " Thi,&lt;br /&gt;  Được tin Thi tôi rất mừng. Lúc nào tôi cũng nhớ anh em thuở xưa, mà tôi còn lưu lại rất nhiều kỷ niệm.&lt;br /&gt;  Từ khi tôi đến nước Pháp tới nay, lật bật đã gần sáu năm rồi, sống với một cuộc đời réfugié tuy có thong thả nhưng lúc nào cũng bận tâm. Thoát được chế độ Cộng sản với hai bàn tay không _ Pháp chẳng giúp đỡ gì _ mình sống ẩn thân trong một đô thị thật nhỏ, kể ra cũng tạm yên.&lt;br /&gt;   Nghe Thi kể chuyện các anh em quân nhân, tôi rất khổ tâm. Lúc đó tôi bị đày ở Bangkok cho nên có nhiều việc tôi không được rõ hết.&lt;br /&gt;    Anh em có đọc sách của anh Đỗ Mậu kể chuyện lại cho tôi nghe; tôi phải công nhận anh Đỗ Mậu kể chuyện như vậy là rất can đảm. Lên án Cần- lao và Công-giáo đến mức đó là cùng. Ngoài ra, anh Đỗ Mậu có trách tôi không biết tự tử như các bực tiền bối, cũng có phần đúng. Nhưng đây chỉ là một vấn đề quan niệm mà thôi.&lt;br /&gt;    Theo tôi, tự tử không phải lúc nào cũng là đúng. Đôi khi mình phải dám sống để hứng nhận những hậu quả cho sự quyết định của mình gây ra. Có lẽ anh Đỗ Mậu ( cũng như nhiều người ) không rõ là tôi lấy quyết định cuối cùng sau khi đã tham khảo ý kiến với một số những vị dân biểu và nghị sĩ còn lại, với những anh em quân nhân đến gặp tôi vào giờ chót, với các thầy mà trong đó thầy Trí Quang và Trí Thủ đã nói và đã nhắn nhủ để cứu dân. &lt;br /&gt;  Riêng tôi, tôi không tự tử không phải vì thiếu can đảm, nhưng vì những lý do rất đơn sơ:&lt;br /&gt;  _ Tôi không tự sát vì thân thể mình do Trời Đất ( Ân trên) kết tạo, cha mẹ sanh dưỡng, mình không có quyền hy sinh.&lt;br /&gt;  _ Mình có quyền hy sinh: tên tuổi, uy tín, tài sản, công nghiệp v..v Tóm tắt mình chỉ có quyền hy sinh những gì mình tạo ra mà thôi.&lt;br /&gt;   Đây là một lý thuyết tôi đã hấp thụ từ khi biết khôn và áp dụng suốt đời, đối với tôi cũng như đối với tất cả người khác. Hôm nay tôi nói ra để cho Thi hiểu, vì lúc nào tôi cũng xem Thi như một người em trên mọi mặt, chớ không phải nói ra để phân trần chi chi. Tôi đã dám làm thì tôi cũng dám chấp nhận những búa rìu bất cứ từ đâu tới. Không có gì thắc mắc cả, và tôi coi đây chỉ là một giai đoạn thôi. Cầu xin dân ta và anh em giữ vững tinh thần thì có ngày sum họp trên quê cha đất tổ.&lt;br /&gt;    Tôi đã nói nhiều quá ! Lúc nào tôi cũng nhớ anh em, nhờ Thi gởi lời thăm tất cả. Tôi không mong gì hơn được gặp lại các bạn.&lt;br /&gt;                                   Thân mến&lt;br /&gt;                             Dương văn Minh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Đọc những lời phân trần trên của tướng Minh cho thấy những ảnh hưởng đến từ bên ngoài về quyết định đầu hàng Cộng sản ngày 30 tháng 4 năm 1975. Ông cũng biện bạch cho quyết định không tự tử của ông sau khi đầu hàng. Thật ra những người đặt vấn đề tướng Minh nên tự tử vì nhìn gương của những bậc tiền bối như cụ Phan thanh Giản đã uống thuốc độc tự tử khi phải giao mấy tỉnh ở miền Nam cho Pháp và quan Tổng đốc Hoàng Diệu treo cổ tự tử khi thành Hà Nội mất vào tay quân Pháp. Sau này nhìn những tấm gương tử tiết của 5 vị tướng Phạm văn Phú, Trần văn Hai, Lê nguyên Vỹ, Lê văn Hưng, Nguyễn khoa Nam người ta lại tiếc cho tướng Dương văn Minh đã không tử tiết để nêu gương anh dũng cho ngàn sau. Dĩ nhiên quyết định tìm đến cái chết không phải lúc nào cũng là một quyết định dễ dàng trong bất kỳ tình huống nào của cuộc sống. Tướng Minh đã biện luận cho quyết định không tự sát để duy trì mạng sống của ông vì lề lối suy nghĩ của ông và ông cho biết là ông sẵn sàng nhận chịu  mọi sự phê phán của thế gian. Tướng Minh đã qua đời cách đây mấy năm ở California, Hoa Kỳ, Tổng thống Thiệu cũng qua đời ở Boston, Hoa Kỳ không lâu sau khi ông Minh từ trần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Phải nói rằng khi Tổng thống Nguyễn văn Thiệu từ chức ngày 21 tháng 4 năm 1975 thì tình hình miền Nam đã đi tới giai đoạn hết thuốc chữa. Quyết định không viện trợ khẩn cấp 300 triệu của Quốc Hội Mỹ coi như cái chết của miền Nam chỉ còn là vấn đề thời gian. Sau này có nhiều dư luận đặt vấn đề là tại sao Tổng thống Nguyễn văn Thiệu không bán đi 16 tấn vàng để lấy tiền mua vũ khí cho quân đội miền Nam tiếp tục chiến đấu. Dĩ nhiên Tổng thống Thiệu không phải ngu dại gì mà không biết đến điều ấy nhưng phải thấy rằng chuyện giật sập miền Nam năm 1975 là quyết định của Mỹ và chắc chắn Mỹ sẽ không dễ dàng cho phép ông Thiệu bán vàng để mua vũ khí bảo vệ miền Nam. Số vàng 16 tấn này sau này lọt vào tay Cộng sản sau 1975  và theo sự tiết lộ của Bùi Tín thì số vàng này cũng dần dần bị tẩu tán bởi những tay lãnh đạo tham ô ở miền Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Phải nói là ở thời điểm ký Hiệp định Paris năm 1973, chắc chắn ở cương vị lãnh đạo, Tổng thống Nguyễn văn Thiệu cũng nhìn thấy rõ sự rút lui chạy làng của người đồng minh Hoa Kỳ.. Đáng lý ra ông Thiệu phải lo xây dựng chiến khu ở miền Tây để phòng sau này Sài gòn có bị mất thì ông sẽ về miền Tây lãnh đạo cuộc kháng chiến. Nhưng ông Thiệu không phải là người lãnh đạo yêu nước, thương dân. Ông chỉ quan tâm nhiều đến mạng sống và của cải của ông và gia đình. Ông tiếp tục bám víu quyền lực ngày nào còn viện trợ Mỹ, nghĩa là ngày nào còn xôi thịt. Cuộc bầu cử độc diễn năm 1971 cho thấy ông Thiệu dùng mọi thủ đoạn xấu xa, bẩn thỉu để duy trì quyền lực. Đến khi đất nước lâm nguy, Mỹ cúp viện trợ thì lúc ấy ông mới từ chức và tình chuyện " được làm vua, thua chạy trước ". Tội làm mất miền Nam là của Tổng thống mặt trơ trán bóng vô liêm sỉ Nguyễn văn Thiệu chứ nhất định không phải là tội của tướng Dương văn Minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Một điều nữa cũng nên nói ra ở đây là trong những ngày hấp hối của miền Nam, có một chuyện lạ kỳ là Trung Cộng đã tìm cách liên lạc với chính phủ Dương văn Minh với ý định muốn viện trợ cho miền Nam chống lại sự tấn công của Cộng sản miền Bắc. Trong một cuộc nói chuyện thân mật  với anh em sinh viên ở Pháp sau khi định cư ở Pháp , tướng Dương văn Minh có kể lại chuyện này và cho biết ông từ chối đề nghị giúp đỡ của Trung Cộng vì nghĩ rằng Trung Hoa là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt. Ông Minh cho rằng chuyện nhận viện trợ của Trung Cộng là một chuyện làm không có lợi cho đất nước Việt Nam. Cựu dân biểu Lý quý Chung ( vốn là bộ trưởng thông tin trong chính phủ Dương văn Minh) trong cuốn sách " Hồi ký không tên " xuất bản ở Việt Nam mới đây cũng có nói đến chuyện này nhưng ông Chung không dám nêu đích danh Trung Cộng mà chỉ nói đến một cách bóng gió. Lý do là mối quan hệ giữa Việt Cộng và Trung cộng đang hồi thắm thiết hữu nghị  nên ông Trung không dám nêu đích danh Trung Cộng là kẻ đã tìm cách viện trợ cho chính phủ Dương văn Minh của Việt Nam Cộng Hòa nhằm cứu vãn sự sụp đổ của miền Nam trước sự tấn công của miền Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;       Tại sao Trung cộng đã viện trợ cho Việt cộng trong nhiều năm mà lại tìm cách cứu vãn miền Nam khỏi sự sụp đổ trong những ngày tháng cuối cùng ? Câu trả lời là mặc dù Trung cộng viện trợ cho Việt cộng vì là anh em trong khối xã hội chủ nghĩa nhưng Trung cộng rất ngại chuyện Việt cộng chiến thắng ở miền Nam vì Trung cộng nghĩ rằng một nước Việt Nam thống nhất và hùng cường sẽ là trở ngại cho âm mưu bành trướng bá quyền của Trung cộng. Đó là nguyên nhân Trung cộng làm một chuyện rất nghịch lý và khó hiểu là tìm cách thương thảo để viện trợ cho chính phủ Dương văn Minh của miền Nam trong những giờ phút hấp hối. Trung cộng tìm cách viện trợ cho miền Nam không phải vì thiện ý mong muốn nhân dân miền Nam được sống trong tự do mà vì không muốn nhìn thấy một nước Việt Nam thống nhất hùng cường, và chuyện này có hại có âm mưu bành trướng lãnh thổ của Trung cộng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Sau ngày đổi đời 30 tháng 4 năm 1975, Cộng sản đã không cho "tắm máu " hàng loạt như một số phóng viên ngoại quốc dự đoán nhưng đã cho " phơi xương" từ từ những người miền Nam ngã ngựa trong những trại tù cải tạo. Chính vị sự chết chóc do Cộng sản gây ra cho người miền Nam sau 30 tháng 4 làm cho người ta oán trách quyết định đầu hàng của Dương văn Minh. Nói Dương văn Minh đầu hàng để tránh sự đổ máu cho nhân dân miền Nam là một nhận xét không hoàn toàn đúng. Sài gòn không bị san thành bình địa vì quyết định đầu hàng của Dương văn Minh nhưng máu của người miền Nam vẫn tiếp tục đổ sau ngày 30 tháng 4.. Cựu Thủ tướng Vc Võ văn Kiệt đã thẳng thắn ca ngợi quyêt định đầu hàng của Dương văn Minh trong một bài viết kỷ niệm ngày 30 tháng 4 mới đây. Dĩ nhiên quyêt định này đã tiết kiệm nhiều sinh mạng bộ đội miền Bắc. Cộng sản trả ơn cho Dương văn Minh bằng cách không đưa Dương văn Minh vào trại cải tạo và cho ra đi nước ngoài định cư sau này. Nếu sau ngày 30 tháng 4 mà không có sự trả thù tàn bạo của Cộng sản đối với những người miền Nam ngã ngựa thì dư luận phê phán chắc chắn sẽ bớt nghiêm khắc về quyêt định đầu hàng của Dương văn Minh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Đỗ Mậu trong cuốn hồi ký " Việt Nam máu lửa quê hương tôi " đã phê phán ông Minh vận động để lên chức tổng thống trong những ngày cuối của miền Nam là một chuyện " ách giữa đàng, mang vào cổ " . Đó là một nhận xét chí lý. Ôâng Minh không phải là một nhà chính trị khôn ngoan, can đảm, quyền biến. Ôâng đã sai lầm khi tìm cách giành chức tổng thống trong giờ phút đất nước dầu sôi lửa bỏng nên ông đã phải hứng chịu nhiều sự chê trách, phê phán trong quyết định đầu hàng nhục nhã trong ngày 30 tháng 4.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Có đọc lá thư trên mới thấy Dương văn Minh là con người hiền hòa, nhưng rõ ràng ông không có cái Dũng của một người làm tướng. Về điểm này ông giống Đại tướng Võ nguyên Giáp của miền Bắc, cúi đầu nhận chức Cai đẻ mà không dám hó hé phản đối. Trong phạm vi gia đình, sai lầm của người chủ gia đình có thể dẫn tới chuyện gia đình ấy suy sụp, tan vỡ. Còn nếu làm tới chức vụ nguyên thủ quốc gia như tướng Dương văn Minh mà " tham sinh úy tử " , nhu nhược, thiếu khôn ngoan quyền biến thì chỉ đưa quốc gia đến chỗ suy tàn, thảm bại. Bài học Dương văn Minh dành cho những người làm chính trị là phải luôn tự lượng sức mình, nếu mình " tài hèn, trí đoản " mà cứ nhắm tới những chức vụ to tát lãnh đạo quốc gia thì chức vụ cao trọng này không mang lại vinh quang mà chỉ mang lại cho mình những sự nhục nhã ê chề và bị bia miệng ngàn đời chê trách.&lt;br /&gt;                    Los Angels, một chiều hiu quạnh, đìu hiu đầu tháng 10 năm 2006&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TRẦN VIẾT ĐẠI HƯNG &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Email: dalatogo@yahoo.com&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; ( Muốn đọc tất cả những bài viết của Trần viết Đại Hưng, xin vào www.nsvietnam.com rồi bấm vào tên Trần viết Đại Hưng nằm ở bên trái)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-115983463967429956?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/115983463967429956/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=115983463967429956&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/115983463967429956'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/115983463967429956'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/10/li-phn-trn-ca-tng-dng-vn-minh-v-ngy-30.html' title='LỜI PHÂN TRẦN CỦA TƯỚNG DƯƠNG VĂN MINH VỀ NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1974'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-115945771939082252</id><published>2006-09-29T01:32:00.000+10:00</published><updated>2006-09-29T01:35:21.686+10:00</updated><title type='text'>m "những ca khúc vượt thời gian" tại Vancouver, Canada! Những bài ca đỏ ca tụng cộng sản hát trên đất Tự Do! Các anh là ai?</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Đêm "những ca khúc vượt thời gian" tại Vancouver, Canada! Những bài ca đỏ ca tụng cộng sản hát trên đất Tự Do! Các anh là ai? &lt;br /&gt;- Hải Triều &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LGT: Sàigòn Times chân thành cảm ơn nhà văn Hải Triều đã gửi cho bài viết vô cùng tâm huyết; và xin được trân trọng giới thiệu cùng quư độc giả với hy vọng, cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc tuy có những điểm tương đồng với cộng đồng Canada, chắc chắn chúng ta sẽ tránh được vết xe đổ bi thương mà cộng đồng người Việt tại Canada đang đối diện. Tuy nhiên, niềm hy vọng đó có thành sự thực hay không, còn tùy thuộc vào sự sáng suốt, tinh thần cảnh giác, và thái độ tích cực của mỗi người chúng ta trước những tuyên truyền gậm nhấm, những dụ dỗ mua chuộc, những hăm dọa... mà CS, và bè lũ tay sai tại Úc đang chìm nổi thực hiện. Trong bối cảnh đấu tranh phức tạp, vàng thau lẫn lộn hiện nay, xin quư độc giả hãy tâm tâm niệm niệm ư tưởng "Chuông Nguyện Hồn Ai" của đại vãn hào Hemingway: Mỗi người, mỗi gia đình không bao giờ là một hòn đảo đơn độc. Vì vậy, nếu có nghe tiếng chuông nguyện báo hiệu mỗi người, mỗi gia đình bị cộng sản thâm nhập, xin đừng thờ ơ hỏi, chuông nguyện hồn ai, chuông nguyện nhà ai; mà xin hãy hiểu, chuông đang nguyện chính hồn chúng ta, chuông đang nguyện chính nhà chúng ta, chuông đang nguyện chính cộng đồng chúng ta!... &lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đắn đo, nhưng sau cùng tôi quyết định phải viết bài này phổ biến toàn cầu qua báo chí và hệ thống internet như một lời báo động. Tôi viết bài này gửi đến những anh em, đồng bào miền Bắc ruột thịt tỵ nạn cộng sản của tôi, những người bỏ nước ra đi đến bờ tự do. Tôi vô cùng thất vọng về thái độ chính trị và cách hành xử của một số những người tỵ nạn từ miền Bắc mà tôi gọi là anh em. Tôi nói lại, một số các anh, chứ không phải tất cả các anh, nhưng con số này vô cùng nghiêm trọng, vì nó đang lớn dần "có chủ đích, có hệ thống, có sách lược" và cố tình thách thức lương tri và chính danh tỵ nạn cộng sản của khối người Việt hải ngoại bỏ nước ra đi tìm tự do. Những gì diễn ra dường như nó đang xoay trong vòng cung của dạng thức Nghị quyết 36 của đảng CSVN ?! Tôi xin được dàn trải những điều tôi muốn trình bày một cách thẳng thắn. &lt;br /&gt;Tự do và mầu cờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong hơn 30 nãm người dân miền Bắc sống dưới chế độ cộng sản, trừ những cuộc vượt tuyến vô Nam trong và sau nãm 1954, chết theo đường rừng, chết trên biển, chết trên dòng Bến Hải khi chưa với tay tới bờ phía Nam đã bị những tràng AK ghim phập vào lưng... thì dường như không có ai vượt biển ra đi hàng loạt đến các quốc gia ngoài Việt Nam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nãm 75, khi Sài Gòn và miền Nam rơi vào tay cộng sản, hàng triệu đồng bào miền Nam tháo chạy, thoát ra biển rộng, thoát qua đường biên giới Miên, Lào... thì vài năm sau đó đồng bào miền Bắc bên trên vĩ tuyến 17 mới theo chân, liều thân bỏ nước ra đi. Không có đồng bào miền Nam ra đi thì không có đồng bào miền Bắc ra đi sau biến nạn lịch sử 1975. Miền Nam đã mở đầu cho cuộc vượt thoát bỏ nước ra đi lớn lao nhất trong dòng lịch sử của dân tộc mà kiếp nạn cộng sản là nguyên nhân trực tiếp. Trên nửa triệu nắm xương tàn của đồng bào hai miền Nam Bắc đã chôn vùi dưới lòng đại dương, trên rừng sâu... chỉ vì hai chữ Tự Do!Khi bà con, đồng bào miền Bắc gặp bà con đồng bào miền Nam trên đất tự do, trên xứ người, chúng ta gặp nhau, gần nhau, dính liền với nhau bằng những sợi dây liên hệ, trước nhất là chúng ta cùng là người Việt Nam, cùng nói tiếng nói Việt Nam, sau đó, chúng ta đều là nạn nhân của cộng sản và cùng ra đi tìm tự do. Lư ra, chúng ta không có cái gì phải phân biệt, cách chia. Thế nhưng, quả tình đã có những cách chia vô cùng đậm nét, nhiều khi cay đắng, trong sinh hoạt của cộng đồng Việt Nam ra đi từ hai miền Nam Bắc gặp nhau trên đất tự do, trên nhiều thành phố ở các quốc gia nơi có người tỵ nạn Việt Nam định cư. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại thành phố tôi ở, Vancouver, thành phố quan trọng và lớn thứ ba của Canada trên bờ Thái Bình Dương, nơi tập trung ngày càng nhiều đồng bào miền Bắc bỏ nước ra đi, đến Canada từ các trại tỵ nạn Hồng Kông. Trong những sinh hoạt cộng đồng, đa số đồng bào miền Bắc tránh né những nơi cộng đồng Việt Nam tổ chức có treo Cờ Vàng Quốc Gia. Có những buổi tiệc hay vãn nghệ gây quỹ cứu trợ từ thiện, khi ban tổ chức treo Cờ Vàng và chuẩn bị cử hành nghi thức chào cờ, một số bà con miền Bắc bỏ tiệc ra về. Và dĩ nhiên, trong những sinh hoạt tập thể của một số bà con tỵ nạn từ miền Bắc, Cờ Vàng không được quyền có mặt! Thái độ xa lánh, cấm kỵ, đôi khi lãng nhục Cờ Vàng thỉnh thoảng vẫn xẩy ra từ thái độ của một số đồng bào miền Bắc, kể cả một đài phát thanh địa phương vô ư thức chính trị đối với lá cờ. Luận điểm của tác giả Trà Bồng "hạ thế giá" lá cờ vàng đã được một số người dùng làm đề tài để hỗ trợ thái độ chống lá Cờ Vàng của họ, trên báo hay trên đài phát thanh do họ chủ trương hay quản trị. Trường hợp này đã xẩy ra tại thành phố Vancouver, Canada. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự kiện này làm cho chúng ta nhớ lại các cuộc xung đột đẫm máu trong một số trại tỵ nạn ở Hồng Kông trước khi phần đất này được Anh trả lại cho Hoa Lục hơn một thập niên trước. Trong các cuộc xung đột đó, những nhóm tỵ nạn từ miền Bắc treo cờ đỏ sao vàng tấn công nhóm tỵ nạn từ miền Nam treo Cờ Vàng ba Sọc Đỏ của miền Nam nhân ngày quốc nạn 30/4. Tại sao? Tại sao trốn chạy chế độ CS mà lại tôn vinh lá cờ của chế độ đó? Tại sao họ tấn công anh em miền Nam vì lá Cờ Vàng?! Thế nhưng, trong thời gian nhiều bà con đồng bào miền Bắc bị thanh lọc và đương đầu với nguy cơ bị trả về Việt Nam, nhiều nhất là các đảo trại ở Hồng Kông, đồng bào miền Nam được định cư ở các nước thứ ba, đã biểu tình, kư tên trong các kiến nghị, mang hàng rừng Cờ Vàng xuống đường tranh đấu ở Cali, ở New York, ở Toronto... để đồng bào đi từ miền Bắc ở các trại Hồng Kông có cơ hội được định cư, không bị trả về nước. Do những cuộc vận động tranh đấu đó, Úc và Canada, hai quốc gia trong khối Liên Hiệp Anh, đã nhận rất nhiều những người Việt ở Hồng Kông đi từ miền Bắc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tranh đấu cho thuyền nhân Việt Nam, lá Cờ Vàng, tấm lòng người miền Nam trốn chạy cộng sản đã dang rộng mầu cờ, dang rộng vòng tay ra kéo đồng bào đến bờ tự do trong tư thế những người tỵ nạn chính trị, tỵ nạn cộng sản. Nhưng hỡi ơi! Có bao nhiêu người tỵ nạn từ miền Bắc nghĩ đến điều này? Không bao nhiêu cả! Trái lại, thái độ xa lánh lá Cờ Vàng và các cộng đồng tỵ nạn miền Nam ngày càng lan rộng gay gắt. Khi đã đến bờ tự do, quả tình đã có rất nhiều người phủi tay và đổi thái độ một cách trắng trợn, phũ phàng! Những chiếc áo tỵ nạn chính trị mặc phủ lên mình để nhận tấm giấy vàng của Cao Ủy Tỵ Nạn từ các đảo trại để từ đó được định cư ở nước thứ ba, chẳng bao lâu bị vứt vào sọt rác sau khi đặt chân lên đất tự do. Tình trạng này phải gọi là gì cho đúng cái nghĩa thầm kín của nó? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thảo nào mà trước đây, khi đại sứ VC Đặng Nghiêm Bái đến thủ phủ Edmonton, tỉnh bang Alberta, Canada, trong một cuộc họp báo có mặt các dân biểu, báo chí và một số đồng bào Việt Nam, họ Đặng dơng dạc lên tiếng cám ơn chính phủ Canada đã "giúp đỡ và săn sóc tốt" đồng bào Việt Nam của ông ta, làm như thể người tỵ nạn Việt Nam là thần dân của nước CHXHCNVN trên đất khách. Xui cho Đặng Nghiêm Bái là một đại diện Cộng Đồng Việt Nam đã phản ứng và lớn tiếng phản đối ngay tức khắc, rằng "Chúng tôi là người dân Canada gốc Việt tỵ nạn cộng sản. Chúng tôi không liên hệ gì với cộng sản Việt Nam. Chúng tôi không liên hệ gì với ông đại sứ VC Đặng Nghiêm Bái. Chúng tôi phản đối lời phát biểu của ông Đặng Nghiêm Bái..." Bất ngờ bị phản pháo, Đặng Nghiêm Bái không trả lời được, tức giận bỏ ngang cuộc họp báo, bước thẳng lên lầu. Rồi tiếp theo sau là vụ Đặng Nghiêm Bái vụng về phản đối chính phủ Canada nhân vụ tượng thuyền nhân "mẹ bồng con" dựng ở Ottawa, Hà Nội rút Đặng Nghiêm Bái về nước thay thế bằng Đinh Thị Mỹ Huyền... Ngày hôm nay, nếu tại Vancouver xẩy ra trường hợp Đặng Nghiêm Bái "phát ngôn" như trên trước một số đông bà con tỵ nạn từ miền Bắc, liệu có ai dám dơng dạc lên tiếng như người bạn miền Nam nói trên của chúng ta hay không? (Ghi chú: người bạn này từng là đại diện của Hội Người Việt Edmonton, và là thành viên của Liên Hội Người Việt Canada, hiện đang sống ở Vancouver...) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo chúng tôi nghĩ, những đồng bào miền Bắc nối tiếp những dòng người bỏ nước ra đi từ miền Nam tìm tự do sau khi Sài Gòn lọt vào tay cộng sản, họ không có lư do gì phải xa lánh, tỵ hiềm, tránh né hay "căm thù" lá Cờ Vàng quốc gia mà đồng bào miền Nam còn trân trọng trên đất khách. Nó là biểu tượng của một thể chế tự do, dân chủ và nhân bản hơn miền Bắc cộng sản. Những ai coi Cờ Vàng là biểu tượng của chia rẽ, của thù hận, cần dẹp bỏ... như tinh thần trong một cuộc hội thoại của đài Lạc Việt, Vancouver trước đây thì chính trong đầu họ, mầm chia rẽ và thù hận lá cờ tự do đã đâm chồi tự phát một cách "vô ư thức", hay do cộng sản cấy vào đầu họ bằng cách này hay cách khác. Phản bội và vô ơn lộ hiện chỉ là vấn đề thời gian. Người tỵ nạn cộng sản phủ nhận Cờ Vàng không thể coi là biểu hiện thái độ chính trị chính danh và tự do. Đó là một thái độ chính trị phản động, phản bội mà tà quyền Hà Nội mong chờ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;"Những ca khúc vượt thời gian" của CS tại Vancouver&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi, kẻ viết bài này, sống ở thành phố Vancouver lớn thứ 3 của Canada này liên tục trong vòng gần 27 năm, nơi có một cộng đồng Việt Nam chống cộng sản rất quyết liệt. Hội "Người Việt Nam Tỵ Nạn cộng sản" thành hình từ năm 1979, qua những thăng trầm, nay đổi thành Cộng Đồng Người Việt vùng Greater Vancouver, vẫn giữ nguyên lập trường và sinh hoạt cộng đồng trong tinh thần quốc gia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi thành phố này, với sự tiếp tay của một vài ông bác sĩ để cho ra đời thêm một cộng đồng mới... thì sự phân hóa đã làm cộng đồng suy yếu, không còn là một khối vững mạnh như xưa. Không hiểu vô tình hay có sách lược chuẩn bị sẵn cho một tiến trình đỏ xâm thực chính trị, đêm "Những ca khúc vượt thời gian" do một số người tỵ nạn đi từ miền Bắc và hai hội Liên Hoa Hải Phòng/ Liên Hoa Hà Nội (người Việt gốc Hoa) được tổ chức và trình diễn công khai tại Polish Community Center, 4015 Fraser St, Vancouver, BC, Canada ngày 25/8/2006 trước hàng trãm người tham dự. Những ca khúc được đơn ca, hợp ca trong đêm đó là gì? Toàn bộ là những bài nhạc do các nhạc sĩ cộng sản viết trong suốt thời gian cộng sản chuẩn bị và tiến hành cuộc chiến xâm lược miền Nam, kể cả những bài hát có những lời ca tụng Hồ Chí Minh. Trong mấy chục bản nhạc được trình bày, có những bản "Câu hò Nghệ Tĩnh", "Vượt Trường Sơn", "Cô gái mở đường", "Dưới bóng cây Kơ Nia"... Và người ta có cảm tưởng đêm đó thành phố Vancouver biến thành Sài Gòn hay Hà Nội trong những ngày đầu Bắc quân chiếm trọn miền Nam Việt Nam! Những nhạc phẩm sản xuất trong thời chiến tranh miền Bắc xâm lược miền Nam đa số là để phục vụ chế độ, phục vụ lãnh tụ, phục vụ cuộc chiến tương tàn phi nghĩa mà chính chế Lan Viên đã có lần tự thú trong bài thơ "Ai?" hay "Lỗi tại tôi!" Những ca khúc phục vụ cho cuộc chiến tương tàn, giẫm nát miền Nam, gom chung cả nước vào một mối như nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã viết "Vì ấu trĩ thờ ơ u tối. Vì muốn an thân, vì tiếc máu xương. Cả nước đã qui về một mối. Một mối hận thù, một mối đau thương..." thì có lư chi mà gọi, mà ca tụng nó là "những ca khúc vượt thời gian"!? Vượt thời gian có nghĩa là lừng danh, tuyệt vời, là bất tử. Cái "tòng phạm" đóng góp việc gây ra nỗi đau của dân tộc, gây ra nỗi bất hạnh của muôn dân... là những bài hát bất tử chăng? Tại sao? Các anh đã hát trên nỗi đau khổ muôn trùng của cả một dân tộc. Các anh đã lăng nhục đồng bào và những người yêu nước đang bị đọa đày trên đất Thãng Long, quê hương các anh khi các anh hát những bài hát đó công khai nơi đông người! Các anh là ai? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng 2 tuần lễ trước buổi sinh hoạt hát cho nhau nghe "Những ca khúc vượt thời gian", tôi đã nghe phong thanh ban tổ chức sẽ cho hợp ca hay đơn ca những bài hát ca tụng Hồ Chí Minh "mà chẳng e dè, chẳng sợ ai" ngay tại thành phố này. Tôi nghĩ thầm là có lẽ họ nói chơi, nhưng khi họ làm thiệt thì nhiều anh em chúng tôi đã phải kết luận đó là: "Cuộc lấn chiếm và phản công của cộng sản đã đến!" trên đất tự do, ngay tại Vancouver. Đúng? Sai? Không cần biết, song chính các anh đã tạo cho đồng bào Vancouver cái cảm giác đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế nhưng ai là những kẻ đã chặt hội Cựu Chiến Sĩ VNCH ra làm hai? Ai là những kẻ đã chặt Cộng Đồng ra làm hai? Ai là những kẻ đã nhúng ta gây đổ vỡ cho Hội Cao Niên mới đây? Ai là những kẻ tập trung mũi dùi vu chụp và tấn công Liên Minh Dân Chủ Việt Nam, đổ bùn lên đầu những người quốc gia mà họ cho là thứ chống cộng cực đoan... để tạo môi trường thuận tiện cho những bước lộ diện dò đường của những thế lực thân cộng sản, Việt cộng hay Trung cộng qua những trường hợp như trên?! Những tên "quốc gia trí thức", tỵ nạn cộng sản "thiển cận, cúi mặt, hẹp hòi và không biết nhục" tại thành phố Vancouver quả thực không biết vô tình hay cố ư, đã nhúng tay dọn đường cho tình trạng nghịch lư này có môi trường và điều kiện xẩy ra! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn lại quê hương khốn nhục trong cùm gông, áp bức của cộng sản từ Sài Gòn ra Hà Nội, theo dơi những thủ đoạn, hành động tàn độc của cộng sản trấn áp, tù đày những người yêu nước, theo dơi những đắng cay, đày đọa mà Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Bùi Minh Quốc... phải gánh chịu cùng những cực hình của người đấu tranh cho dân chủ trong nước, tôi không thể hiểu nổi tại sao lại có những kẻ từng sống trên đất Bắc, bỏ đất Bắc tỵ nạn, nay thành người sống trên đất tự do... lại có thể cam tâm quay lưng, bịt tai, nhắm mắt trước những đau khổ của quê hương, của đồng bào bất hạnh ở quê nhà. Làm sao họ có thể vui say hát những bài hát ca tụng Hồ Chí Minh và cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam của cộng sản khi chính họ lại là những người mang danh tỵ nạn cộng sản trong khi cả nước đang khao khát tự do, đang khao khát bức phá xiềng gông cộng sản! Những ai có lòng, còn quan tâm đến mệnh nước và dò chừng các hoạt động của cộng sản qua Nghị quyết 36, xin cho vài câu trả lời cho những vấn nạn hay nan đề mà chúng tôi vừa nêu ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm tìm câu trả lời cho những điều nghịch lư Chúng tôi được biết buổi trình diễn "những ca khúc vượt thời gian" (những ca khúc được viết dưới chế độ cộng sản) tại Vancouver ngày 25/08/2006 vừa qua được tổ chức do sự phối hợp của các nhóm người Việt tỵ nạn gốc người Việt ra đi từ miền Bắc và người Việt gốc Hoa thuộc hội Liên Hoa Hà Nội và hội Liên Hoa Hải Phòng, đa phần là những người vượt biên từ miền Bắc Việt Nam. Một trong những nhân vật cột trụ của ban tổ chức là ông Lư Bảo Sương, một người Việt gốc Hoa ở Hà Nội. Đây là một nhân vật có liên lạc mật thiết với mấy ông bác sĩ Việt Nam trong cuộc vận động tranh cử dân biểu tỉnh bang của ông P. Wong, đồng thời cũng là những nhân tố cột trụ dẫn đến sự thành hình của một cộng đồng tân lập, gay nên tình trạng phân hóa cộng đồng tại Vancouver. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta đã coi thường nhận thức của đồng bào tỵ nạn cộng sản tại Vancouver, họ tưởng những vận động, cổ động, những lời nói của những ông bác sĩ, kỹ sư... dư sức thuyết phục để bà con bỏ phiếu cho một ứng cử viên gốc Hoa với những lời hứa hẹn chắc như bắp. Nhưng ông P. Wong đã thất cử! Người Việt lưu vong, dù sống trên xứ người, vẫn ngấm nỗi đau của Tổ quốc khi chế độ Hà Nội cúi đầu cắt đất cho Tầu phương Bắc trong thời bình, và tiến trình ô nhục này còn đang tiếp diễn. Ủng hộ hay vận động cho một ứng cử viên gốc Hoa mà không cần biết khuynh hướng và thái độ chính trị của họ có thân Bắc Kinh và Hà Nội hay không là những hành động dại dột và mù quáng. Ông Lư Bảo Sương là nhân vật con thoi giữa P. Wong và mấy ông bác sĩ Việt Nam tại thành phố này. Dường như mấy ông bác sĩ có liên hệ mật thiết với ông Lư Bảo Sương, sống và làm giàu nhờ đồng bào tỵ nạn ở thành phố Vancouver... đã im re không phản ứng gì về đêm "những ca khúc vượt thời gian" của cộng sản được tổ chức. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoài ra, chúng tôi cũng được tin những ca sĩ, những nghệ nhân của đêm "những ca khúc vượt thời gian" và hai hội Liên Hoa Hải Phòng và Liên Hoa Hà Nội đã được Trung cộng mời "tham quan và trình diễn" ở Quảng Châu trong thời gian sắp tới. Nghĩ lại, tôi nhận ra rằng những người Hoa theo cộng sản Việt Nam hay cộng sản Trung quốc, họ không coi Tổ Quốc Việt Nam là thiêng liêng, là trân quư; họ an nhiên tự tại coi như không có gì khi từng phần đất của biên cương Đại Việt hay một vùng biển Việt Nam bị Tầu gậm nhấm, và họ không thấy, không cảm nhận nỗi đau của tuyệt đại đa số những người tỵ nạn Việt Nam, nhất là những người ra đi từ miền Nam, khi họ hát những bài "Vượt Trường Sơn", "Cô gái mở đường"... Thế còn những anh em sinh ra ở đất Thăng Long, sinh ra ở Hà Nội 36 Phố Phường... bạn của những người bất khuất Lê Chí Quang, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Bùi Minh Quốc... các anh nghĩ gì về những khổ nhục, đày ải của họ trên quê hương các anh vì tranh đấu cho tự do, cho sự trường tồn của Tổ Quốc? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kết Luận&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi biết là khi viết bài này, có thể tôi đã làm cho dòng sông ngăn cách giữa tôi và một số anh em tỵ nạn từ miền Bắc ngày càng xa rộng hơn. Hành xử của các anh khi cất tiếng ca vang những bài nhạc cộng sản mà các anh hãnh diện gọi là "những ca khúc vượt thời gian"... chính là những đợt sóng cuồn cuộn giữa dòng sông ngăn cách. Là một người cầm bút miền Nam trên đất tự do, không lâm vào hoàn cảnh của Trần Dần "để phải dùng dao viết lên đá", tôi thấy không thể im lặng, không thể không lên tiếng, tôi phải viết. Đối với chúng tôi, đêm "những ca khúc vượt thời gian" là một sự thách thức chính trị, không phải cho tôi mà cho tất cả những ai còn lương tri, còn lòng yêu nước và đang làm một cái gì cho cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ ở quê nhà. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã không ngưng viết khi bị hãm dọa và lãng nhục từ Việt Nam, từ các nơi qua hệ thống internet, từ Chế Trung Hiếu, Lê Thu Trần đến radio HCM, và những tên phản động nằm trong bóng tối từ Toronto đến Vancouver... Khi tôi viết là tôi bất chấp! Song tôi hy vọng khi bài này xuất hiện trên báo chí và hệ thống internet như một lời báo động, các nơi sẽ nhìn về Vancouver, và các anh, những người ra đi vì tự do, sẽ tự nhìn lại mình để nhận ra nỗi đau của quê hương đang quằn quại trong lời ca tiếng hát của các anh... "Những ca khúc phục vụ cho chiến tranh xâm chiếm miền Nam, tôn vinh độc tài Hồ Chí Minh, lừa bịp lịch sử, trấn lột muôn dân..." nên để thời gian và lịch sử vùi lấp. Những ca khúc đó không thể vượt thời gian, vì nó là những chứng tích của một bóng đêm lịch sử oan nghiệt còn đang kéo dài trên quê hương đau khổ Việt Nam... mà dân tộc ta chưa có đường ra!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-115945771939082252?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/115945771939082252/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=115945771939082252&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/115945771939082252'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/115945771939082252'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/09/m-nhng-ca-khc-vt-thi-gian-ti-vancouver_28.html' title='m &quot;những ca khúc vượt thời gian&quot; tại Vancouver, Canada! Những bài ca đỏ ca tụng cộng sản hát trên đất Tự Do! Các anh là ai?'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-35094005.post-115938723245166160</id><published>2006-09-28T05:59:00.000+10:00</published><updated>2006-09-28T06:07:46.846+10:00</updated><title type='text'>Về buổi phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Ngãi của đài Tiếng Nước Tôi</title><content type='html'>&lt;strong&gt;Về buổi phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Ngãi của đài Tiếng Nước Tôi  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Việt Sơn - @Diễn Ðàn Internet&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;LTS: Tuần qua, Sàigòn Times và Liên Mạng Việt San có nhận được một email trong đó có bài viết của tác giả Nguyễn Việt Sõn về buổi phỏng vấn BS Nguyễn Xuân Ngãi của đài Tiếng Nước Tôi. Nhận thấy những ðóng góp của ông Nguyễn Việt Sơn ðã góp phần soi rọi BS Nguyễn Xuân Ngãi rõ ràng hơn, nên sau ðây, Hoàng Tuấn xin trân trọng giới thiệu cùng qúy ðộc giả nguyên văn bài viết của ông Nguyễn Việt Sơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;---------- &lt;br /&gt;Qua buổi phỏng vấn và hội luận với Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi (NXN) và ông Nguyễn Tấn Trí (NTTrí), Phó Chủ Tịch Ban Chấp Hành Trung Ương Liên Minh Dân Chủ Việt Nam của ðài phát thanh Tiếng Nước Tôi Houston (TNT) do ông Hoàng Bách thực hiện vào trung tuần tháng 8 nãm 2006 vừa qua, thính giả nhận thấy một ðiều hiển nhiên là quý vị đã "hoàn toàn ca ngợi" và "ủng hộ hết mình" (ngôn ngữ của ông NXN) đối với Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ (THTNDC) của Nguyễn Tiến Trung, Hoàng Lan (NTT, HL) và đảng Dân Chủ Thế Kỷ 21 của ông Hoàng Minh Chính và Trần Khuê (HMC, TK). Việc ca ngợi và ủng hộ này là quyền của các ông NXN, NTTrí. Còn việc tin hay không tin vào những lời phát biểu này cũng là quyền của thính giả. Ở đây, chúng tôi chỉ đề cập về một số chi tiết của buổi phỏng vấn để rộng đường dư luận. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Trước hết, chúng tôi "hoàn toàn ca ngợi" và "ủng hộ hết mình" việc bác sĩ NXN đã vô cùng thẳng thắn và trung thực khi ông tuyên bố rõ ràng về chủ trương ðường lối của ðảng ông ðối với công cuộc ðấu tranh chống lại chế ðộ bạo quyền Việt cộng (VC).... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo ông NXN, ðã 30 năm qua chúng ta vẫn chưa tiêu diệt được VC, vậy bây giờ chỉ còn cách tham gia vào quốc hội VC, dùng lá phiếu của mình để thay đổi chế độ. Ông NXN đã nói: "mình phải vào trong nýớc ðể thay ðổi...., phải thay ðổi từ ðây ra ngoài..., phải thay ðổi mặt bầu cử..., phải có những ngýời vào trong quốc hội..., vào trong ðó ðể soạn thảo hiến pháp..., hoặc muốn thay ðổi ðiều nào cũng ðược"... Những lời phát biểu này, rõ ràng có nghĩa là ông NXN chủ trương hợp tác với VC ðể hòng thay đổi chế độ. Trong khi đó, các ông Nguyễn Kim (NK), Lý Thái Hùng (LTH) của Việt Tân chệch hướng cũng âm thầm chủ trương như vậy, nhưng ðối với ðảng viên và quần chúng, hai ông này lại nói khác ði, miệng nói một ðàng, tay làm một nẻo. Người thường thì sẽ nghĩ rằng hai người này là gian dối so với bác sĩ NXN. Ngýời chính trị sẽ cho rằng hai ngýời này khôn ngoan biết nói loanh quanh giỏi hõn ông NXN. Chúng tôi sẽ trở lại ðề mục này trong một bài vào dịp khác tới ðây. Thýa ông NXN, theo ông: "mình phải vào quốc hội để thay đổi điều 4 hiến pháp". Và cũng theo ông, "mình không có gì hết, mình phải lấn sân tới đâu hay tới đó". Mình không có gì hết mà tính vào sân chõi ðể lấn sân, có khác nào những chú bé tý hon vào sân đá banh với những tên khổng lồ VC có dý sức, thừa lực, ðầy ðủ phưõng tiện trong tay, và cũng dý thừa âm mưu thâm ðộc, thủ ðoạn nham hiểm của một tên khổng lồ là những chú bé tý hon đã văng ra khỏi sân, nằm thoi thóp chưa chết là may, chớ mà ở đó hòng lấn sân. Phải chăng đây là điều hoang tưởng hay là chuyện mộng du? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Khi ông Hoàng Bách (HB) nêu lên vấn đề "...đối với công việc của NTT, HL và của phong trào đấu tranh dân chủ trong nước... ở hải ngoại này có một số ít ngýời không am hiểu, không theo dõi, đã đặt vấn đề nghi ngờ", ông NXN đã không những trả lời là "những người như thế mình phải hỗ trợ tối đa" mà ông còn lập đi lập lại tới ba lần: "...giả sự ủng hộ trật chút xíu, ủng hộ lầm, mình có mất gì đâu!" Vâng, thưa ông NXN, cũng như thưa ông NTTrí. Các ông là lãnh tụ của những đảng phái chính trị, của những tổ chức gọi là đấu tranh, nếu các ông ủng hộ lầm THTNDC, Phong trào đấu tranh dân chủ (PTĐTDC), các ông không những không mất mát gì cả, mà trái lại, các ông còn có thể được lời là đằng khác vì những trả giá hậu trường. Giả sử THTNDC, PTÐTDC, Ðảng Dân Chủ Thế Kỷ 21... chỉ là những tổ chức do VC nhào nặn thành những chậu kiểng ðể tô ðiểm hoa lá cành cho chế ðộ bạo quyền VC, nếu ta không biết, ta ủng hộ lầm như lời nhắc nhở của ông NXN, người mất mát lớn lao nhất chính là nhân dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam, vì họ phải kéo dài thêm kiếp sống lầm than dưới ách gọng kềm của bạo quyền Cộng sản biến thái thành tý bản; và công cuộc ðấu tranh của toàn dân ðể giải trừ chế ðộ VC này ðể canh tân ðất nước cũng lại phải chịu những mất mát to tát nhất, vì mất trớn trýớc những hy vọng hão huyền ...trong khi đó chắc chắn đảng phái của các ông NXN, NNTrí sẽ được chia chác vài ghế trong quốc hội, hoặc trong cái gọi là chính phủ của VC. Lời đấy! Đúng là có mất mát gì đâu, bởi vì các ông có gì đâu để mất! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ khi xuất hiện, NTT, HL chỉ đề cập tới những tệ nạn hiển nhiên trong xã hội VC mà cả thế giới đều biết, và lãnh đạo VC cũng công nhận và hứa hẹn thay đổi. Nhưng thái độ của THTNDC chỉ là giúp những ngýời này làm những ðiều họ nói mà không làm bằng cách tham gia bầu cử ðể góp ý. Thái độ này chẳng có gì đáng để dân chúng phải ủng hộ. Vì những dân cử mà đảng và nhà nýớc VC ðýa ra ðã làm nhý thế. Ủng hộ THTNDC có khác gì ủng hộ những đại biểu trong quốc hội hiện nay của đảng và nhà nước VC? Với Phong trào Dân chủ Việt Nam của ông TK là ðại diện ở quốc nội và NXN là ðại diện ở hải ngoại, qua cuốn Ðối Thoại, TK không những xưng tụng Hồ Chí Minh là bực thánh, ðức thánh, mà còn đặt Hồ Chí Minh cao hơn cả Quốc Tổ Hùng Vương. Và, ông NXN bảo mọi người cứ ủng hộ, dù "ủng hộ lầm, có mất mát gì đâu?" Về đảng Dân Chủ Thế Kỷ 21 của ông Hoàng Minh Chính, qua cuộc phỏng vấn của đài Á Châu Tự Do ngày 2/9/2006, ông HMC đã trả lời ký giả Ý Lan đại ý là: đã cho quốc tế nhìn vào thấy là Mặt Trận Việt Minh có sự liên hiệp đoàn kết mọi thành phần dân tộc đảng phái... nên đã hậu thuẫn thành lập đảng Dân Chủ vào năm 1944 để gọi là đại diện cho thành phần tư sản, trí thức... Ðảng Dân Tộc này tồn tại cho tới nãm 1988 khi VC thấy không còn nhu cầu, trong khi đó các đảng phái quốc gia khác đều bị VC tiêu diệt ngay sau khi tham gia chính phủ liên hiệp. Mấy năm trước đây, Nguyễn Vũ Bình (NVB) lập đơn xin lập đảng, đã bị VC tù đày, ghép tội gián điệp, và nay NVB vẫn còn nằm trong tù. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tạm kể như thế ðể ðối chiếu so sánh tìm ra đâu là thực đâu là giả. Ông Hoàng Minh Chính đã làm chậu kiểng và ngồi gật mấy chục năm liệu có sức làm khác hõn khi mà thực lực của ông là "không có gì" theo nhý bác sĩ NXN nói về các phong trào ðấu tranh và theo nhý thực tế cho thấy vì ông HMC không có sức tuyên bố phục hoạt đảng DC21 trong nước mà phải nhờ bác sĩ NXN làm ở hải ngoại. Những tổ chức đảng phái với những nhân vật như vậy mà kêu gọi "nếu ủng hộ lầm, có mất mát gì đâu" thì không thể làm cho người nghe ðặt câu hỏi rằng liệu có cần và có còn thuốc chữa? 3. Với ông NTTrí ông "hết sức đồng ý với quan điểm của BS NXN", qua buổi phỏng vấn và hội luận, ông đã nói: "...mà bây giờ mình có một đảng mà trong nýớc họ không ðàn áp, có phải là họ chấp nhận không phải là một ðảng CS nữa rồi, mà có một ðảng thứ hai nữa, nếu ta có một ðảng thứ ba nữa..." "Giả sử ðảng ðó là ðảng cuội cũng ðược ði", và "ủng hộ lầm có mất mát gì đâu". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa ông NNTrí và ông NXN, hai ông kẻ tung người hứng vì đồng ý với nhau về cùng một chủ trương thì chẳng có điều gì đáng nói. Chúng tôi chỉ xin thưa rằng bác sĩ NXN thì không nói làm gì vì ông NXN có một ít tiền hoạt động nên dù sao cũng còn có ngýời theo. Ông NTTrí không hiểu có bao nhiêu tiền hoạt ðộng mà cũng cổ võ cho việc tạo dựng một hình thức dân chủ đa nguyên chậu kiểng chính trị thì không hiểu là sức nặng lời kêu gọi là bao nhiêu? Giỏi lắm cũng chỉ là chậu kiểng hạng hai sau bác sĩ Ngãi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Việt Sơn - @Diễn Ðàn Internet&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/35094005-115938723245166160?l=tiengnoi.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://tiengnoi.blogspot.com/feeds/115938723245166160/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=35094005&amp;postID=115938723245166160&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/115938723245166160'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/35094005/posts/default/115938723245166160'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tiengnoi.blogspot.com/2006/09/v-bui-phng-vn-ng-nguyn-xun_115938723245166160.html' title='Về buổi phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Ngãi của đài Tiếng Nước Tôi'/><author><name>Lien Mang Viet San</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>
